Chuyện về người vợ âm thầm mang con gái đi xét nghiệm ADN

Thứ năm, 15/09/2016 | 06:00 GMT+7

(ĐSPL) - Dù mới chỉ 5 tuổi nhưng nó hư hỏng, ăn nói láo toét, suy nghĩ ích kỷ khác hẳn với những người từ tốn trong gia đình khiến tôi đâm lo lắng.

Vợ chồng tôi lấy nhau được gần 6 năm. Chồng tôi là người hiền lành tử tế con nhà quan chức nên luôn từ tốn trong cách đối nhân xử thế. Chúng tôi có 2 cháu, 1 cháu gái đã được 5 tuổi và 1 cháu nhỏ được 3 tuổi. Hai cháu khác hoàn toàn nhau từ ngoại hình đến tính nết.

Con gái đầu của tôi mang nước da ngăm đen, bờ môi trều ra đến xấu. Tôi tìm cả nhà nội-ngoại chẳng tìm thấy người thân nào có nước da ngăm đen như cháu. Nhiều lúc chồng hài hước nói: Hay mẹ nó đi ăn vụng ở ngoài đẻ ra cái Bống? (giọng hài hước)

Tôi nào có thế! Nhưng câu nói của chồng khiến tôi sau nụ cười cũng có phần lo ngại.

Bé Bống càng lớn càng hư, dù vợ chồng tôi đã dạy dỗ rất đoàng hoàng. Không hiểu cháu học ở ai thói chửi tục, cháu rất hay chửi tục. Mẹ nhờ làm cái gì, đều ngang bướng và lười nhất định không chịu làm. Nhiều lúc tôi bế tắc và đến ái ngại vì con khi có khách đến nhà.

Không những thế, vừa rồi tôi phát hiện con gái có tính tắt mắt (ăn trộm vặt). Cho con đi siêu thị cùng, loáng thoáng con đã đút ngay cái cặp tóc nhỏ vào trong túi. Về nhà lột đồ ra tôi mới biết, tất nhiên là không chỉ cặp tóc mà rất nhiều thứ khác. Tôi lo lắng, dắt con ra tận nơi xin lỗi và trả lại. Đồng thời đánh nó một trận thật đau. Cháu khóc nhếch nhác nhưng nhất định không nói 2 từ: Xin lỗi!

Ảnh minh họa.

Từ đó đến nay tôi bắt đầu tìm mọi cách để rèn giũa con. Đưa con đi học lớp mầm, ra về đến cổng là phải kiểm tra xem con có trót "cầm nhầm" đồ của bạn về không? Và không ít lân tôi lại âm thầm mang những thứ ấy để lại ở sàn lớp.

Hôm vừa rồi, đang túi bụi với công việc, cô giáo Bống gọi điện cho hay: Bống hôm nay cấu bạn chảy máu mặt, chị đến để xin lỗi gia đình bạn Lu nhé.

Tôi nháo nhào chạy ra trường, thầy cô lắc đầu ngao ngán. Nhìn Bống bĩu môi, tôi chợt le lói sự so sánh với đứa con thứ hai 3 tuổi của mình. Cháu khác hoàn toàn Bống, ngoan, nhẹ nhàng, dễ bảo giống hệt tính nết của cha mẹ ông bà. Tôi bỗng hoài nghi đặt câu hỏi: Liệu Bống có phải con ruột của tôi không? Liệu có sự nhầm lẫn gì ở đây không! Mới nhỏ mà cháu đã như vậy thì lớn cháu sẽ thế nào?

Không nói với chồng, chọn một ngày tôi xin nghỉ. Tôi quyết định đưa con đến viện. Dù biết có lỗi nhưng tôi phải xét nghiệm ADN xem Bống có thực sự là con gái của tôi không?

Sau gần 2 ngày, có kết quả, tôi bàng hoàng cầm giấy xét nghiệm với dòng chữ rõ ràng "Có quan hệ huyết thống mẹ con". Tôi ái ngại ra về.

Vừa đi vừa nghĩ, nó là con tôi nhưng sao tính nết lại khác vợ chồng tôi đến thế. Hàng trăm câu hỏi bủa vây và đầy hụt hẫng. Tôi ôm con vào lòng và nghĩ đến mình thật sai. Và bỗng chốc một kỷ niệm chợt ùa về khiến tôi choáng váng: Trước khi lấy anh tôi có một chuyến du lịch biển xa nhà một mình và đêm đó có lỡ uống say "tình 1 đêm" với một gã trai đầy hấp dẫn, ga lăng và nhanh nhẹn.? Dù rằng, sau đó tôi đã dùng biện pháp... tránh.

Tôi bắt đầu lo sợ Bống là con của tôi và gã ấy. Tại sao tôi có thể bất cảnh giác và quên khuấy điều đó nhỉ. Nhìn con gái, tôi thấy bầu trời bắt đầu chuyển sang màu khác. Mấy ngày nay tôi không ăn uống được gì. Nửa muốn biết sự thật Bống có phải con của chồng không? Nửa không muốn! Tôi sống trong day dứt, mòn mỏi... chẳng thể làm điều gì nên hồn.

Tôi phải làm sao đây? Sợ rằng chính tôi mới là người đánh mất hạnh phúc gia đình...

Lời tâm sự của bạn Phương Nam (TP.HCM)

Tin tài trợ
tâm sựxét nghiệm adncon gáihư hỏngtình 1 đêmgia đình

Xem thêm tin chuyên mục Đời sống