Cô nàng khi chồng cứ lấy cớ nhậu say để “bỏ đói”

Chủ nhật, 17/07/2016 | 21:00 GMT+7

(ĐSPL) - Giá như chồng tôi hiểu được phần nào những suy nghĩ phiền muộn của tôi mà chia đôi lịch giữa nhậu và “yêu vợ” thì có lẽ là tôi cũng đỡ cô đơn buồn tẻ hơn, tôi cũng không lên đây trải lòng mình chia sẻ câu chuyện thầm kín khó nói này.

Tôi viết những dòng này trong tâm trạng khó kiểm soát, vì tôi rất buồn và thất vọng về chồng mình. Đàn ông uống rượu để đến nỗi “bỏ đói” cả vợ lâu ngày thì quả là hiếm thấy. Vậy mà trớ trêu, tôi lại rơi vào hoàn cảnh éo le này. Thật là xấu hổ khi phải trải lòng bằng những câu chuyện tế nhị, khó nói của mình lên mặt báo, đặc biệt hơn nếu như ai đó không thông cảm sẽ lại cho rằng tôi là một con đàn bà đĩ thõa, hư hỏng và lăng loàn, lúc nào cũng chỉ nghĩ đến và ham muốn nhục dục.

Nhưng không được trải lòng mình tôi cảm thấy bí bách. Và càng sợ hơn, khi tôi nghĩ đến một ngày mình không thể chịu đựng thêm được sự “thiếu thốn” này mà làm càn thì người đời sẽ càng chê cười tôi nhiều hơn. Ai chẳng biết một khi phụ nữ đã có chồng thì cái nhu cầu tình dục sẽ là không thể thiếu trong đời sống, nhất là những phụ nữ bước vào giai đoạn hồi xuân như tôi. Ấy vậy mà “năm thì mười họa” tôi mới được chồng để ý tới, cho dù anh ấy vẫn đi về thường xuyên trong ngôi nhà này và nằm cạnh bên tôi mỗi khi lòng tôi thấp thỏm chờ đợi, hồi hộp mong ngóng từng giây, từng phút.

Anh là người đàn ông hiền lành chịu khó, cũng biết thu vén gia đình và quan tâm chăm sóc vợ con. Phải nói rằng là mẫu người đàn ông lý tưởng của bất kỳ phụ nữ nào nếu như chỉ tiếp xúc qua quan hệ công việc, giao tiếp xã hội và kinh tế, chính trị… Nhưng anh lại là người đàn ông tồi tệ nhất của cuộc đời tôi, người vợ luôn mỏi mắt chờ anh trong vô vọng để rồi lại một mình vò võ cô đơn trong đêm tối. Có những đêm tôi thức trắng không hiểu tại sao mình lại thế. Hay mình không đủ hấp dẫn để anh để ý, hay tôi không làm anh “mãn nguyện”,… nhưng tất cả đều không phải.

Ảnh minh họa.

Tôi tự tin về sự hấp dẫn của mình. Nhưng vấn đề ở đây là chồng tôi. Vì thế khi về đến nhà cũng là lúc người anh say mềm, không còn biết gì nữa, và nằm xuống giường là chỉ có… ngủ. Tất nhiên anh không phải loại đàn ông trăng hoa, bồ bịch đến quên đường về, mà anh luôn chung thủy với vợ, tôi tự hào và luôn tin tưởng anh ở điều đó. Chỉ có điều anh quá ham chơi, vui vẻ bên những chầu bia, ly rượu và những người bạn nhậu dù rằng tri kỷ, thân thiết hay mới quen khi gặp gỡ ngang đường…

Tôi chẳng biết rượu chè có phải là bùa mê thuốc lú hay không nhưng đó là thứ thực sự hấp dẫn đối với chồng tôi, anh có thể ngồi cả ngày với thứ ma men ấy mà quên rằng có một người vợ, gia đình đang chờ đợi anh, không những vậy anh có thể thẳng thừng tuyên bố rằng chỉ có thể bỏ vợ, bỏ con và gia đình chứ không thể từ bỏ được rượu bia và những cuộc nhậu. Chẳng những thế mà ngày nào cũng vậy anh vô tư dắt xe đi làm từ tinh mơ để có thể tranh thủ làm một vài ly trong bữa điểm tâm buổi sáng.

Tệ hại hơn là buổi chiều nào cũng vậy anh thường la cà quán xá để khi trở về nhà là lúc đã nửa đêm với một cơ thể nồng nặc mùi rượu và những lời nói lảm nhảm không đầu không cuối trong lúc say xưa… Là một phụ nữ tôi cũng thấy bình thường khi có một người chồng uống rượu, nhưng tôi chỉ buồn rằng anh ham hố rượu chè quá mức để “bỏ đói” tôi luôn trong tình trạng thiếu chuyện ấy mỗi ngày, mặc dù ngày nào tôi cũng gần gũi và nằm bên chồng, nhưng khi đó anh chỉ là một cái xác không hồn không hơn không kém.

Đôi khi ham muốn của tôi lên cao đến đỉnh điểm của sự ham muốn mà sờ sang “súng ống” của chồng vẫn thấy cứ ngủ im tôi lại chạnh lòng. Và tự nói với lòng mình rằng giá như có một người đàn ông nào đó có thể thay chồng tôi làm cái việc mà anh không hề muốn ấy tôi cũng đồng tình chấp thuận, không phải vì tôi hư hỏng, lăng loàn… mà cũng chỉ tại chồng tôi để tôi nhịn đói quá lâu ngày trong khi đó nhu cầu phụ nữ của tôi thì vẫn còn sung sức, mà thậm chí lại còn hưng phấn, cao trào nữa là đằng khác.

Giá như chồng tôi hiểu được phần nào những suy nghĩ phiền muộn của tôi mà chia đôi lịch giữa nhậu và “yêu vợ” thì có lẽ là tôi cũng đỡ cô đơn buồn tẻ hơn, tôi cũng không lên đây trải lòng mình chia sẻ câu chuyện thầm kín khó nói này. Và tôi cũng không phải luôn nơm nớp lo sợ rằng một ngày nào đó tôi chia sẻ cả thân xác cho một ai đó ngoài chồng. Tôi phải làm sao để qua cơn bĩ cực này. Thực sự tôi rất cần một lời khuyên.

N.G.L

Xem thêm video:

tâm sựphòng thevợ chồngchuyện ấygia đìnhHạnh Phúc

Xem thêm tin chuyên mục Đời sống