Bi hài chuyện gái bán dâm kiện “đồng nghiệp”

Thứ hai, 25/05/2015 | 20:51 GMT+7

(ĐSPL) - Vì tranh giành khách mà giữa Lan và Huệ đã dẫn tới ẩu đả, cả hai lao vào nhau cào cấu, đánh đấm ngay trước cửa nhà nghỉ, không màng tới sự chứng kiến của hàng chục người xung quanh.
Vốn yếu hơn người “đồng nghiệp” nên Huệ thất thế, phải nhận những cú như trời giáng khiến mặt mày thâm tím, sưng vù, tai trái bị rách dẫn tới chảy máu khiến cô phải nghỉ ở nhà mất nửa tháng trời mà không ra đường “đón khách ” được. Cay cú không dứt, Huệ gửi đơn kiện đòi Lan phải bồi thường vì những tổn thất gây ra cho mình. Thế nhưng Huệ không ngờ được rằng, trong phiên xét xử, cả cô và Lan đều bị xử phạt hành chính vì “bán dâm”.

Ảnh minh họa.

Ẩu đả trước của nhà nghỉ
Câu chuyện xảy ra vào tháng 7/2012 ở Q.Bình Thủy – TP. Cần Thơ khiến Chánh án Nguyễn Thế Thành nhớ mãi bởi cả hai cô gái đều tỏ ra ngơ ngác khi chững kiến tòa bác bỏ những lập luận họ đưa ra, thay vào đó là những quy định của Pháp luật cho thấy hai cô đã vi phạm Luật xử lý vi phạm hành chính về việc mua bán dâm. Nhất là Huệ, cô không ngờ được rằng mình là nạn nhân song cuối cùng phải nộp tiền phạt còn nhiều hơn cả số tiền được bồi thường.
Theo lời kể của ông Thành, Huệ và Lan khi ấy mới ngoài 20 tuổi, cả hai đều có nhan sắc, sức khỏe nhưng lại không có công việc ổn định. Vì ham chơi, đua đòi nên cả hai cô gái này đều phải đi bán cái “vốn tự có” để lấy tiền mua quần áo, son phấn hoặc những thứ cao cấp hơn như điện thoại xịn, xe máy đời mới. Địa điểm “làm ăn” của Lan và Huệ là cung đường Cách mạng tháng 8, thuộc phường Bùi Hữu Nghĩa, Q.Bình Thủy.
Hằng ngày, Huệ và Lan đều ngủ đến trưa, buổi chiều thong thả đi chơi, hẹn hò. Khi màn đêm buông xuống, hai người mới bắt đầu hoạt động. Mọi chuyện sẽ chẳng có gì ầm ĩ cho đến một ngày Huệ và Lan cùng tranh giành vì một vị khách rồi cả hai cũng từ đó mà mâu thuẫn dẫn tới xô xát.
“Trong đơn của Huệ trình bày, cả hai cùng làm gái bán dâm nên quen biết nhau từ trước. Những lúc vắng khách, hai người thường đứng ven đường tâm sự về chuyện đời, chuyện “nghề”. Nhưng có một buổi tối, có một vị khách chừng 40 tuổi tấp xe vào lề đường với ý định mua dâm. Vừa gặp Lan, người đàn ông này thỏa thuận mức giá hơn trăm ngàn đồng cho một lần “tàu nhanh”. Chê giá đó quá cao, người đàn ông này toan vội bỏ đi thì Huệ thấy thể chạy tới. Cô mời gọi khách hàng với cái giá thấp hơn mà Lan đã đưa ra trước đó. Huệ vừa dứt lời, người đàn ông gật đầu cái rụp rồi cả hai cùng lên xe máy đi đến một nhà nghỉ gần đó” – ông Thành nhắc lại lời trình bày của Huệ ghi trong đơn kiện.
Việc bị Huệ nẫng tay trên khách hàng bằng giá thấp hơn so với quy định chung khiến Lan bực tức. Không những thế, Lan còn cho rằng ông khách chọn Huệ mà không chọn mình là một điều “sỉ nhục” đến nhan sắc của cô. Nghĩ thế, Lan bực tức đuổi theo Huệ và người đàn ông kia đến tận trước cửa nhà nghỉ. Lan chạy vào, mời chào người đàn ông với cái giá còn thấp hơn mà Huệ đưa ra. Cuộc ganh đua ồn ào giữa hai gái bán dâm đã khiến người đàn ông tỏ ra lúng túng.
Huệ thấy thế, lại cho rằng Lan có ý đồ chơi xấu, định cướp “miếng cơm manh áo” của mình nên chạy tới xô đẩy, đuổi Lan đi và cho rằng đó đã là “khách của tôi”. Thế nhưng, Lan cũng chẳng phải dạng vừa, cô đáp lại Huệ bằng những lời chửi bới tục tĩu kèm theo hành động đấm đá, xô đẩy. Sự việc gây náo loạn cả một khu vực, mọi người kéo đến xem rất đông.
Trong khi ông khách kia vì ái ngại mà đã bỏ đi lúc nào không hay thì Huệ và Lan vẫn chưa dừng cuộc chiến, tiếp tục lao vào túm tóc, cấu xé lẫn nhau khiến quần áo rách tả tơi, mặt mày sưng sỉa. Chỉ đến khi một nhóm người dân chạy tới can ngăn, kéo mỗi người đi về một hướng thì cuộc ẩu đả mới chịu dừng lại.
Kiện đòi bồi thường lại chịu phạt thêm
Màn ẩu đả đã khiến Huệ thâm tím, xướt xát vùng mặt, tai bị rách phải đi khâu mất ba mũi tại bệnh viện. Những ngày sau đó, Huệ phải nằm ở nhà dưỡng thương mất gần nửa tháng mà không làm ăn được gì, trong khi đó Lan chỉ xây xát nhẹ ở vùng tay, hôm sau cô vẫn ra đường “đi làm” bình thường. Nghĩ cay cú vì mình là người đúng vậy mà bị hại đến nỗi nghỉ làm dài hạn, Huệ viết đơn gửi ra tòa kiện Lan đòi bồi thường cho những gì mà người “đồng nghiệp” này đã gây ra.
Trong đơn kiện, Huệ trình bày rõ mỗi ngày mình bị mất bao nhiêu tiền thu nhập từ việc “đi khách”. Cộng với tiền điều trị vết thương, tổn thất tinh thần, số tiền Huệ yêu cầu Lan phải đền bù cho mình lên tới gần 5 triệu đồng.
Ngày ông Thành triệu tập cả 2 đến phòng hòa giải, Lan nhất quyết không chịu đáp ứng những yêu cầu mà Huệ đưa ra vì cho rằng mình không có lỗi. Việc tranh giành khách bắt nguồn từ Huệ vì đã phá vỡ “quy định chung”. Trong khi đó, Huệ đối đáp lại Lan rằng: “Cái đó của tôi, tôi được quyền tự quyết định. Có khi cho không còn được huống chi là có giá ngần ấy. Cớ sao chị lại chạy theo mà tranh giành lại?”.
Ông Thành kể: “Nhiều lần hòa giải, Huệ và Lan còn cãi nhau om sòm trong phòng có thẩm phán chứng kiến. Chỉ đến khi tôi yêu cầu giữ bình tĩnh thì họ mới dừng lại. Trong các phiên hòa giải, tôi cũng đã nói rõ ràng hai người đã vi phạm pháp luật khi bán dâm. Vậy mà không biết xấu hổ còn lôi nhau đến tòa kiện tụng. Nếu không hòa giải được thì chúng tôi buộc phải mở phiên tòa xét xử và như thế thì có thể các cô còn bị phạt thêm tiền. Nghe thấy thế, cả Huệ và Lan đều không tỏ ra sợ hãi, ngược lại vẫn nhất quyết bảo vệ quan điểm của mình. Họ còn lớn tiếng quyết ra tòa phân xử để xem trong hai người, ai đúng ai sai”.
Trước tình cảnh đó, ông Thành buộc phải mở phiên tòa xét xử. Tại phiên tòa, cả Lan và Huệ đều có mặt. Tuy nhiên, nhân chứng quan trọng trong sự việc là người đàn ông đến mua dâm ngày hôm đó đã “lặn mất tăm”. Chính nguyên đơn và bị đơn cũng không biết chính xác nhân chứng đó là ai, ở đâu nên tòa không thể gửi giấy mời triệu tập. Tuy nhiên, do cả Lan và Huệ đều xác nhận lời khai của nhau về sự việc đã xảy ra là hoàn toàn đúng sự thật nên tại phiên xét xử ngày hôm đó, ông Thành đọc lời khai và quan điểm của hai bên rồi đi đến phần kết luận.
Thương tích trên người Huệ là có cơ sở, người này đã trình bày được giấy khám bệnh, đơn thuốc để chứng minh những thiệt hại của mình. Lan cũng đã thừa nhận có ẩu đả và gây nên thương tích cho Huệ.
Tuy nhiên, việc bán dâm vốn dĩ đã vi phạm pháp luật nên những yêu cầu về tổn thất thu nhập mà Huệ đưa ra không được tòa chấp nhận. Điều này cũng đồng nghĩa với việc những “quy định chung” mà Lan nói tới không được đồng ý. Chính vì thế tòa quyết định Lan phải bồi thường tiền thuốc điều trị cho Huệ với số tiền là 700.000 đồng.
Ngoài ra, chính Lan và Huệ cũng đã thừa nhận rằng từng nhiều lần mua bán dâm, ngay trước khi phiên tòa diễn ra thì hành động của hai người vẫn còn tiếp diễn. Xét thấy, hành vi này của hai người đã vi phạm pháp luật nên cần phải xử phạt hành chính để răn đe, mức xử phạt với mỗi người là 2,5 triệu đồng.
Ông Thành kể: “Nghe xong tòa tuyên án, Huệ mới ngớ người khi biết số tiền mình được bồi thường còn thấp hơn cả số tiền mình bị phạt. Khuôn mặt của Huệ biểu lộ sự thẫn thờ, có lẽ lúc này trong thâm tâm Huệ đang hối hận vì đã đi kiện. Còn Lan tâm trạng cũng không khá hơn, khuôn mặt tức tối ký vào biên bản thi hành”.
HOÀI GIANG (Hôn nhân & Pháp luật)
Gái bán dâm tại Trung Quốc mang tội Mua bán người
gái bán dâmtranh giành kháchẩu đảbán dâmnhà nghỉ

Xem thêm tin chuyên mục Pháp luật