`

Cuộc đời cô gái chôn vùi tuổi xuân nơi trại giam

Thứ bảy, 07/11/2015 | 06:58 GMT+7

(ĐSPL) – Rủ nhau đi lên thành phố làm việc nhưng không có tiền, Phui và hai người bạn của mình lên kế hoạch giết người để lấy tiền đi…

Gặp phạm nhân Phèn Thị Phui (25 tuổi, trú thôn Na Lan, Tả Nhìu, Xín Mần, Hà Giang) tại trại giam K1 thuộc trại giam Quyết Tiến (Sơn Dương, Tuyên Quang) khi buổi lao động sáng vừa kết thúc.

Nhìn khuôn mặt già nua không ai nghĩ Phui mới 25 tuổi tròn. Theo cán bộ trại giam, Phui vào trại cải tạo với hai tội danh “Giết người” và “Cướp tài sản”.

Cũng như nhiều phạm nhân mới nhập trại, Phui cũng đã chán chường, tuyệt vọng không tìm được lối thoát. Nhưng rồi được sự động viên, giáo dục của các cán bộ trại giam, Phui cũng đã tìm cho mình được suy nghĩ đúng đắn là cải tạo thật tốt để có ngày trở về với xã hội.

Theo tài liệu cung cấp, khoảng cuối tháng 3/2007, Phèn Thị Phui (25 tuổi) được hai người bạn khác trong bản là Xèn Seo Tây (30 tuổi) và Hoàng Thị Thêm (29 tuổi, cùng trú Tả Nhìu, Xín Mần, Hà Giang) rủ đi làm thuê ở thành phố. Tuy nhiên, do cả ba không có tiền nên nảy sinh ý định giết Thèn Thị Ng. (28 tuổi) lấy tài sản để đi.

Một phút nông nổi, Phui đã chôn vùi tuổi xuân của mình nơi này...

Nghĩ là làm, khoảng 19h ngày 5/4/2007, cả ba cùng nhau đến nhà Ng. như đã thống nhất. Đợi Ng. ăn cơm xong, Xèn Seo Tây dùng dây váy của phụ nữ người Nùng trói tay chân Ng. lại, sau đó cả 3 dùng dao sát hại Ng.

Gây án xong, cả ba tắt điện rồi đi rửa tay chân đi về nhà như bình thường. Đến khoảng 4h ngày 8/4/2007, Xèn Seo Tây bán số vàng đã cướp được 780.000 nghìn đồng.

Riêng Hoàng Thị Thêm và Thèn Thị Phui sau khi được Tây đưa đến thị trấn Cốc Pài – Xín Mần thì quay về. Hai ngày ở tại một khách sạn trên địa bàn nhưng không thấy Tây quay lại. Chiều ngày 10/4/2007, do hết tiền và không biết đi đâu, cả hai bắt xe ôm quay về nhà thì bị bắt giữ. Xèn Seo Tây cũng bị bắt giữ ngay sau đó.

Ngày 27/8/2008, VKSND tỉnh Hà Giang đã truy tố Phèn Thị Phui (25 tuổi), Xèn Seo Tây (30 tuổi) và Hoàng Thị Thêm (29 tuổi, cùng trú Tả Nhìu, Xín Mần, Hà Giang) các tội danh Giết người theo điểm g, khoản 1 Điều 93 BLHS và tội “Cướp tài sản” theo khoản 1 Điều 133 BLHS.

Trong vụ án này, Xèn Seo Tây là người khởi xướng, chủ mưu, đồng thời là người thực hiện hành vi tích cực nhất nên HĐXX tuyên phạt Xèn Seo Tây (30 tuổi) mức án chung thân.

Riêng Hoàng Thị Thêm (29 tuổi) và Thèn Thị Phui do bị rủ rê, lôi kéo và là người chưa thành niên khi phạm tội nên HĐXX tuyên Hoàng Thị Thêm 16 năm tù và Thèn Thị Phui 14 năm tù cho hai tội danh nêu trên.

Ngập ngừng một lúc, Phui bảo, nhờ các cán bộ trại giam ở đây mà Phui đã vượt qua được quãng thời gian 2 năm đầu tuyệt vọng. Giờ đây, sau 8 năm trong trại giam, Phui đã yên tâm cải tạo thật tốt để có thể trở về với gia đình, với xã hội.

Phui bảo, Phui sinh ra trong một gia đình 6 anh chị em, hoàn cảnh gia đình khó khăn nên mấy chị em không được học hành đến nơi đến chốn. Cuộc sống gia đình chỉ trông chờ vào những cây ngô, cây sắn trên nương. Chính vì vậy, trong một lần bạn rủ đi giết người để lấy tiền đi làm, Phui đã đi. Sau quyết định đấy, cuộc đời cô gái đang độ tuổi trăng tròn bước sang một lối rẽ mịt mù.

“Ngày đó em nông nổi, một phần chơi với bạn nên thấy bạn rủ đi mình cũng đi mà không hiểu biết gì. Một phần thời gian đó, gia đình khó khăn nên thấy bạn rủ đi làm thuê em cũng đồng ý đi cùng với mong muốn giúp bố mẹ đỡ khổ, nhưng không ngờ…”, Phui tâm sự.

Gạt đi những giọt nước mắt, Phui kể, trong khoảng thời gian 3 năm đầu, Phui luôn sống trong cảm giác sợ hãi, suy sụp, đêm ngủ thường nằm mơ về tội lỗi mình đã gây ra cho bạn.

Không còn cách nào khác, ngày Phui miệt mài làm công việc mà cán bộ giao. Đêm về, Phui tâm sự với bạn cùng phòng giam của mình cho quên đi những sợ hãi.

“Ngày đầu mới vào đây em thấy sợ, suy nghĩ nhiều lắm, em suy sụp tinh thần khoảng 2-3 năm mới quen được cuộc sống nơi này. Những lúc khó khăn như vậy, chẳng biết bấu víu vào đâu để cố gắng.

Em đi trại cải tạo năm em 16 tuổi, chẳng có ai bên cạnh, chỉ có mỗi gia đình nên những lúc ấy chỉ nghĩ về gia đình để cố gắng. Nhưng cũng lâu lắm rồi em không được gặp ba mẹ. 8 năm từ ngày em đi trại, gia đình xuống thăm em một lần. Nhưng em cũng không dám trách gia đình, vì tội lỗi là do em gây ra và cũng do đường xa, gia đình lại không có tiền…”, Phui bảo.

Trước khi về buồng giam, Phui vẫn kịp nói rằng, Phui chỉ mong sau này được trở về với xã hội, Phui được xã hội thừa nhận, cho Phui công việc để giúp đỡ bố mẹ chứ cũng không dám nghĩ về một gia đình như bao người con gái khác…

KIỀU LINH

Xem thêm: 

Tin tài trợ
tin nóngtin mới nhấttin pháp luậtphạm nhângiết ngườicướp tài sản

Xem thêm tin chuyên mục Pháp luật