+Aa-
    Zalo

    Sở thích kỳ quặc của "dị nhân ngửi được mùi xác chết"

    • DSPL

    (ĐS&PL) - Ông Ân Văn Ninh, 62 tuổi, ngụ thôn Đồng Giao, Quý Sơn, Lục Ngạn, Bắc Giang được mệnh danh là "đại sứ của thần chết", "cỗ máy dự báo cái chết" chính xác nhất Việt Nam, "Dị nhân ngửi được mùi người chết"...

    Ông Ân Văn N?nh, 62 tuổ?, ngụ thôn Đồng G?ao, Quý Sơn, Lục Ngạn, Bắc G?ang được mệnh danh là "đạ? sứ của thần chết", "cỗ máy dự báo cá? chết" chính xác nhất V?ệt Nam, "Dị nhân ngử? được mù? ngườ? chết"...

    "Dị nhân ngử? được mù? xác chết"?

    Đường dẫn vào nhà lão như "ma trận". Đường chỉ đủ để một xe máy đ? qua, đất đá lổm nhổm, trờ? mưa trơn tuồn tuồn. Lúc chúng tô? đến, trờ? đã bắt đầu ngả bóng về ch?ều. Trong lúc đợ? lão, tô? trò chuyện vớ? bà Nguyễn Thị Duông, vợ "dị nhân" này. Bà bảo, gần như ngày nào lão cũng đ?, đ? đâu bà cũng chẳng b?ết. Bà Duông kể: "Cách đây và? năm, kh? đang làm vườn thì chồng tô? hớt hả? từ đâu chạy về hét toáng lên: Nhà ông Duân xóm bên sắp có ngườ? chết rồ?.

    Tô? phả? chạy lạ?, bịt mồm chồng mình lạ? rồ? mắng lão ăn nó? huyên thuyên. Nhưng lão cứ quả quyết vớ? tô? rằng nhà đó và? ngày tớ? sẽ có ngườ? chết. Ha? hôm sau, mẹ ông Duân xóm bên cạnh chết thật. Tô? hoảng quá, không lý nào ông chồng hâm hâm của mình lạ? b?ết trước được có ngườ? sắp chết. Lần khác, không b?ết lão đ? đâu, làm gì, về đến nhà thấy bị đánh sưng tím mặt mũ?, phả? xoa bóp cả tuần mớ? đỡ. Hỏ? thì lão chỉ ậm ừ, lả? nhả?: Sắp có ngườ? chết".

    Mớ? đầu, vợ con lão nghĩ rằng, lão có vấn đề về thần k?nh. Mấy lần, cả nhà họp lạ? bàn tính để đưa lão vào bệnh v?ện tâm thần để đ?ều trị. Nhưng theo dõ?, thấy lão vẫn ăn uống, s?nh hoạt bình thường, không có b?ểu h?ện gì của ngườ? có bệnh nên mẹ con bà Duông lạ? thô?.

    "Dị nhân" Ân Văn N?nh từng là ngườ? lính trong kháng ch?ến chống Mỹ.

    Kể chuyện đến đây, bà Duông quay vào buồng lay gọ? chồng dậy. Ậm ừ khoảng 5 phút, lão cũng đ? ra khỏ? g?ường. Trước mắt tô? là một ông lão râu r?a, đầu tóc bù xù, áo quần xộc xệch và ngườ? lão gầy chỉ còn da bọc xương. Lão ngồ? xuống ghế đố? d?ện vớ? tô?, nó? câu cộc lốc: "Hỏ? gì?". Sau kh? nghe tô? trình bày vớ? mong muốn được tìm h?ểu về khả năng có thể "ngử? được mù? ngườ? chết",  lão bảo: "Trên mạng g?ả? thích đầy đấy thô?!". Nghe tô? thuyết phục một hồ?, lão quay sang nó? nhát gừng: "Hỏ? gì thì hỏ? nhanh lên". Nghe lão nó? vậy, bà Duông nhìn tô? thoáng chút bố? rố?, bà nó? đỡ một câu như để thanh m?nh cho thá? độ của chồng: "Ông ấy vừa đ? đám ha? ngày l?ên tục, chắc hơ? mệt".

    Rồ? lão kể cho tô? nghe về khả năng của mình, lão bảo: "B?ệt tà?" này của tô? xuất h?ện cách đây khoảng hơn 10 năm. Một đêm, kh? đang nằm ngon g?ấc, bỗng nh?ên tô? tỉnh dậy, thấy ngực tức, khó thở, nằm bứt rứt mã? không ngủ lạ? được. Rồ? không b?ết có ma quỷ đưa đường hay không, tô? vùng dậy, lần mò trong đêm để đ? sang xã bên cạnh. Tô? phăm phăm đ? vào một nhà không quen b?ết kh? nhà họ có ngườ? đang hấp hố?. Tô? lù lù xuất h?ện hỏ? độc một câu: "Ở đây có ngườ? sắp chết đúng không? Kh? ấy, cả g?a đình nhà k?a đã kh?ếp vía vì nghĩ rằng, l?nh hồn ngườ? thân của họ đã nhập vào tô?".

    Tưởng chỉ có lần đó, mọ? ngườ? đồn lão bị ma nhập, nhưng những tháng ngày t?ếp theo, trong kh? mọ? ngườ? chưa hay t?n gì về đám ma làng bên nhưng lão quả quyết rằng, chắc chắn sẽ có đám ma. Khoảng và? g?ờ sau, quả đúng có đám ma thật. Rồ? t?ếng kèn, t?ếng trống nổ? lên thúc g?ục lão phả? đ? đến đó. Kh? được hỏ?: "Những dấu h?ệu nào báo h?ệu để lão có thể nhận b?ết có ngườ? sắp chết".

    Ông N?nh nó?: "Chỉ cần lắng ta? nghe, lấy mũ? ngử? hoặc tức ngực, khó thở và t?m đập nhanh là có thể cảm nhận được sắp có ngườ? qua đờ?". Dị nhân này cũng thẳng thắn thừa nhận rằng, lão không đoán b?ết được những cá? chết bất đắc kỳ tử và chỉ nhận b?ết cá? chết qua những dấu h?ệu ốm đau, bệnh tật của ngườ? đó thô?. Góp vào câu chuyện, bà Duông cũng nó? rằng, v?ệc chồng bà cảm nhận ngườ? chết có đúng thật sự hay không thì bà cũng không b?ết. Nhưng cảm nhận có đám ma dù cách xa khoảng 15km, dù không quen b?ết và cũng không có a? thông báo nhưng lão cảm nhận đều rất chính xác. Lão bảo, thờ? g?an đầu, kh? muốn nghe được t?ếng kèn, t?ếng trống đám ma, lão phả? trèo lên cây để nhận b?ết. Nhưng đến g?ờ, lão chỉ cần chăm chú nghe hoặc áp ta? xuống g?ường là có thể định ra được chỗ có đám.

    Bà Duông buồn rầu kể về sở thích kỳ quặc của chồng.

    Thực hư thuốc chữa ho là... đám ma

    Bà Duông cho b?ết, chồng bà vốn là cựu ch?ến b?nh ch?ến đấu tạ? ch?ến trường m?ền Nam từ năm 1972 đến 1975 thì xuất ngũ. Theo lờ? của bà thì lão trở nên hâm hâm và có b?ệt tà? không g?ống a? như thế chính từ thứ chất độc bị nh?ễm kh? còn ch?ến đấu.

    Bà cũng kể rằng, chồng bà còn bị bệnh hen suyễn nặng. Trước kh? khả năng kỳ lạ chưa được kha? phá, lão thường xuyên phả? đ? cắt thuốc, thường xuyên phả? đến bệnh v?ện đ?ều trị hen nhưng bệnh không hề thuyên g?ảm. Nhưng một đ?ều lạ lùng là từ ngày lão chăm chỉ đến các đám ma thì bệnh của lão bỗng nh?ên đỡ hẳn. H?ện tạ?, lão ít kh? phả? đến bệnh v?ện, ít phả? uống thuốc, vợ lão đùa rằng: "Thuốc của ông ấy là các đám ma đấy!".

    Gần 10 năm qua, ngườ? dân xã Quý Sơn không còn xa lạ gì hình ảnh một lão g?à t?ều tụy thường xuất h?ện trong các đám ma. Dù không được mờ?, không quen b?ết, nhưng cứ ở đâu có đám ma là lão có mặt ở đó. Hình ảnh của lão ở các đám ma đã quá quen thuộc, đến nỗ?, nếu không thấy ở đám ma nào đấy thì đó đúng là chuyện lạ.

    Công v?ệc của "dị nhân" này tạ? các đám ma là g?úp đỡ ngườ? nhà kê bàn ghế, đun nước uống, pha chè mờ? khách, trông co? bàn thờ, đánh trống tùng beng để t?ễn ngườ? chết... Đám ma nào có mặt của lão thì bát hương ngườ? chết không bao g?ờ lo bị tắt, đồ đạc, bàn ghế, xe cộ không bao g?ờ bị mất. Lão phục vụ không công, không đò? hỏ? gì. Lão tận tình, đám nào cũng như đám nào, lão g?úp đến kh? nào ngườ? quá cố được yên nghỉ thì lão mớ? về nhà hoặc sẽ lạ? chạy sang đám khác và t?ếp tục công v?ệc của mình.

    Lão bảo, nếu một thờ? g?an dà? mà không được nghe t?ếng trống, t?ếng kèn đám ma, lão sẽ phát bệnh mà ốm. Cảm nhận thấy có ngườ? sắp chết, nghe được t?ếng kèn, t?ếng trống mà không đ? được thì buồn bực, bứt rứt lắm. "Lúc nào trong lòng cũng như có lửa đốt, tô? phả? đ? thì mớ? khuây khỏa, thanh thản được. Nh?ều kh? có nh?ều đám cùng một lúc, tô? không đ? hết được, về t?ếc lắm",  "đạ? sứ thần chết" nó?.

    Nghe đến đây, vợ lão quay lạ? lườm lão và thở dà? thườn thượt.  Bà bảo rằng, ông bà có 4 ngườ? con, ha? đứa đầu ngây ngây dạ? dạ? vì ảnh hưởng từ thứ chất độc trong ngườ? lão. Ha? đứa con còn lạ? thì đ? làm ăn xa, cũng đã lập g?a đình, nhưng cuộc sống quá khó khăn, phả? gử? mấy đứa con nhờ bà chăm sóc. Chồng bà tố? ngày chỉ lo đ? phục vụ ở các đám ma, lão có mặt ở các đám ma nh?ều hơn ở nhà và chẳng kh? nào quan tâm đến công v?ệc trong g?a đình. Cả gánh nặng lo toan của đạ? g?a đình, một mình bà phả? kham hết.

    "Cả 10 năm nay, gần như ông ấy không hề động chân, động tay vào bất cứ v?ệc gì trong nhà. Tô? làm v?ệc gì cũng chỉ có một mình...", bà Duông trả? lòng. Không b?ết có phả? do xấu hổ vớ? những đ?ều vợ mình nó? hay không, lão l?ền vùng vằng, nó? thêm và? câu không đầu, không cuố?, đạ? ý rằng không thích nó? chuyện nữa! Sau đó lão đ? thẳng ra sân, lấy ch?ếc xe đạp rồ? đạp đ? ra khỏ? nhà.

    Bà Duông kể: "Thờ? g?an đầu, nh?ều ngườ? đến tận nhà tô?  chử? vì cá? tính quá vô tư của lão. Bây g?ờ, vớ? tô?, chuyện đó quá  bình thường. Họ hàng, nộ? ngoạ? không ít lần khuyên nhủ, lão chẳng chừa. Mặc dù sức khỏe yếu, bệnh đau đầu thường xuyên tá? phát nhưng "ngử?" thấy ở đâu có ngườ? sắp chết, có đám là lão dắt xe đạp đ?". Trả lờ? câu hỏ?, vớ? "b?ệt tà?" kỳ dị k?a, hàng xóm có sợ và xa lánh lão không? Bà Duông nó?: "Thờ? g?an đầu, do ngườ? ta chưa b?ết nên cũng mắng chử?, nhưng quen rồ? thì ngườ? ta lạ? thành quý mến. Có nh?ều đám, không thấy sự có mặt  của lão, ngườ? ta lạ? gọ? đ?ện đến tận nhà để nhờ lão tớ? g?úp".

    Để có cá? nhìn khách quan hơn về ngườ? đàn ông "dị nhân" này, chúng tô? đã tìm gặp một số bà con hàng xóm của lão. Hầu hết vớ? những ngườ? được hỏ?, họ đều nó? rằng, khả năng "ngử? được mù? ngườ? chết" của lão có thật hay không thì không a? rõ. Nhưng đúng là lão "ngh?ện đến các đám ma" và mặc dù vợ con đó? khổ nhưng chẳng mấy kh? lão đỡ đần v?ệc gì. Lão chỉ mả? mê vớ? những sở thích kỳ quặc ấy thô?.  

    Thương vợ  "dị nhân"

    Bà Mạc Thị Sáu, hàng xóm "đạ? sứ thần chết" nó?:  "Ông ấy là thương b?nh nặng, lạ? nh?ệt tình g?úp đỡ bà con trong đám h?ếu nên mọ? ngườ? cũng chẳng trách móc gì, nhất là lúc ông ấy thông báo có ngườ? sắp chết. Thương vợ ông ấy, một mình vất vả lo cho cả g?a đình. Nó? dạ?, nhỡ may bà ấy có mệnh hệ gì thì ha? đứa con ngớ ngẩn k?a không b?ết rồ? sẽ sống thế nào".

    Theo Ngườ? Đưa T?n

    Link bài gốcLấy link
    https://doisongphapluat.nguoiduatin.vn/dspl/so-thich-ky-quac-cua-di-nhan-ngui-duoc-mui-xac-chet-a10377.html
    Zalo

    Cảm ơn bạn đã quan tâm đến nội dung trên.

    Hãy tặng sao để tiếp thêm động lực cho tác giả có những bài viết hay hơn nữa.

    Đã tặng:
    Tặng quà tác giả
    BÌNH LUẬN
    Bình luận sẽ được xét duyệt trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu.
    Tin liên quan
    Mục sở thị “dị nhân” chữa bách bệnh bằng... tâm linh

    Mục sở thị “dị nhân” chữa bách bệnh bằng... tâm linh

    Vài tháng gần đây, người dân khắp nơi đổ dồn về phường Đồng Quang, thành phố Thái Nguyên để “dị nhân” Bùi Trọng Lượng chữa bệnh. Người bệnh sẽ ngồi cạnh bàn thờ nghe “thầy” khấn vái. Sau đó “thầy” sẽ vỗ lưng, vuốt mắt người bệnh là sẽ khỏi (?). PV ĐSPL đã tìm hiểu thực hư sư việc này

    Gặp

    Gặp "dị nhân" phất lên từ... chuột

    (ĐSPL) - Nhắc tới "vua diệt chuột", người ta liền nghĩ đến Nguyễn Văn Giàu, còn gọi là Giàu "chuột", người đàn ông có tuyệt kỹ diệt chuột không cần mồi, khiến nhiều bà con nông dân nể phục.