`

Bi kịch gia đình khi chồng "Đo lọ nước mắm, đếm củ dưa hành"

Thứ bảy, 01/09/2018 | 22:00 GMT+7

Sự kiện:

Đời sống 24h

Tiết kiệm, cân nhắc chi li trong chi tiêu là tốt, nhưng nếu quá mức sẽ trở thành keo kiệt, bủn xỉn, nhất là đối với người đàn ông - thường được xem là phóng khoáng, rộng rãi, chi tiêu mạnh tay, thoải mái.

Họ mà lại “mắc chứng” hà tiện thì người khổ sở nhất chính là bạn đời của họ. Nhiều tổn thương về tâm lý trong quan hệ vợ chồng bắt nguồn từ tính dè xẻn, keo kiệt của người chồng. Sự đời thật lạ, không phải cứ sinh ra trong hoàn cảnh khó khăn thì người đàn ông mới “kẹo”. Thậm chí, có những anh hà tiện cả đối với những thứ vốn không hẳn là của mình. Vậy nếu người phụ nữ “chẳng may” gặp phải người chồng có thói “đo lọ nước mắm, đếm củ dưa hành” thì cần phải ứng xử như thế nào cho hợp lý mà không sứt mẻ tình cảm vợ chồng?

Khóc thét khi chàng là “thiên hạ đệ nhất hà tiện”

2 năm yêu nhau, Trang (24 tuổi) luôn chìm đắm trong những món quà tặng đẹp đẽ, có giá trị mà Đức - chồng sắp cưới mua để đẹp lòng người yêu. Trang không phải cô gái quá thực dụng vì nói cho cùng gia đình Trang thuộc loại khá giả, cô lại là đứa con gái duy nhất nên muốn gì đều được nấy.

Nhưng để đáp ứng yêu cầu làm người yêu Trang thì ngoài "mẫu mã" ra chắc chắn phải có tiêu chuẩn kèm theo không thể thiếu là “chịu chơi”.

Trong thời gian yêu nhau, Trang chưa bao giờ phải mở miệng than phiền với Đức vì anh luôn biết cô muốn gì, thích gì. Mặc dù đã từng nghe bạn bè lời ra tiếng vào không ít lần nói Đức thuộc dạng "siêu hà tiện", nhưng Trang không tin, vì Đức chưa bao giờ tiếc cô cái gì. Trang luôn ngẩng đầu đầy kiêu hãnh với mấy cô bạn gái: “Túi Zara này đang hot đấy, đôi giày Nine West này đẹp quá, áo khoác Mango này mẫu mới năm nay…Anh Đức mua cho tao đấy!”.

Vậy mà chỉ gần đến ngày kết hôn, Trang mới "ngã ngửa" bởi lời đồn về Đức quả nhiên đúng sự thật. Bắt đầu từ việc Đức đốc thúc bố mẹ sửa nhà cưới vợ với tiêu chí: chỗ nào phô ra mới cần đẹp. Mà "chỗ cần phô" ở đây là phòng khách, nhà vệ sinh tầng 1 là nơi thường xuyên có khách ghé thăm, còn phòng ngủ, phòng thờ, các tầng trên thì không cần sửa sang, sơn mới làm gì.

Thấy nhà Đức đã cũ, Trang cũng ngỏ ý muốn sửa sang luôn phòng cho bố mẹ chồng và cả phòng 2 vợ chồng. Đức không đồng ý, anh nói với Trang: “Em có biết giờ riêng tiền sơn đã đắt đỏ như thế nào không, đấy là còn chưa nói tiền thi công tính trên từng mét vuông. Phòng ngủ bố mẹ thì ai vào mà cần sơn? May ra có phòng chúng mình thì sau đám cưới tổ chức ở khách sạn, mọi người còn đưa em về nên cần sửa qua tí thôi”.

Trang biết Đức kiếm được rất nhiều tiền, vả lại Trang cũng đâu thiếu tiền, tiêu chí của Trang là đã không sơn sửa thì thôi, đã làm mất công thì làm hết cho bõ công. Sau một hồi cãi vã với nhau mấy ngày, Đức chấp nhận sơn mới phòng cho bố mẹ mình bằng loại sơn giá rẻ nhất, đấy là chưa kể anh còn

tranh thủ đi xin mấy thùng sơn thừa bên nhà ông cậu Trang về sơn phòng thờ khiến Trang ngượng chín mặt. Hôm sau, trong lúc đi chọn mua đồ nội thất cho phòng ngủ cả 2, sau một hồi lựa chọn chán chê, như chợt nhớ ra điều gì, Đức kéo Trang lại thì thầm: “Anh quên mất lần trước dì Hà bảo nhà dì ấy còn một bộ chăn ga gửi từ Đức về bao năm rồi chưa dùng, dì có ý cho mình, chất lại xịn hơn mấy bộ mình vừa xem. Cần gì mua nữa em!”. Trang ấm ức bỏ về nhà, cô không dám kể với bố mẹ, vì từ trước đến nay Đức luôn làm đẹp lòng bố mẹ cô, giờ cô kể ra, khác gì cô bị lừa. Chưa tính đến việc Đức bảo cái giường hiện tại trong phòng anh mới dùng 5 năm, gỗ xịn, đẹp, không cần mua giường mới. Giờ ngay cả bộ chăn ga tân hôn Đức cũng muốn tiết kiệm thì Trang không chịu nổi nữa. Đức thản nhiên đáp: “Em đi với anh mọi người đều nhìn thấy, đương nhiên cần phải đẹp rồi, còn giường ngủ của riêng 2 đứa mình ai thấy”.

Tự nhiên chưa cưới nhau mà Trang đã thấy hốt hoảng bởi không biết thói hà tiện của Đức còn đến mức nào nữa. Cô bắt đầu nghĩ liệu mình có nên hủy cái đám cưới đang sắp diễn ra không, bởi tính cô chắc chắn không thể chịu đựng được việc sống chung với một người siêu hà tiện như thế.

Vắt cổ chày ra nước

Khi biết chị Trương Thu Thủy (Đống Đa) chủ động đệ đơn xin ly hôn, bạn bè, họ hàng hết sức ngỡ ngàng. Anh Đủ - chồng chị vừa đẹp trai, cư xử nhã nhặn vừa sở hữu công ty lớn, kiếm được tiền, nhà đẹp, xe đẹp. Hơn nữa, chưa một lần họ nghe thấy chuyện anh Đủ có mối quan hệ lăng nhăng bên

ngoài. Anh cũng không uống rượu, không hút thuốc, càng không thích la cà nhậu nhẹt, chơi bời bên ngoài. Trừ những lúc miễn cưỡng đi tiếp khách, các buổi chiều anh đều về nhà giúp chị đón con, cũng không nề hà làm việc nhà.

Một người chồng mẫu mực như vậy vốn đã “tuyệt chủng”, vậy mà chị Thủy lại may mắn “khai quật” được, thế nên mọi người trách chị Thủy hồ đồ. Song tâm sự với vài người bạn thân, chị Thủy chỉ cười buồn: “Mình biết tất cả những điều anh ấy làm hầu hết đều vì gia đình. Nhưng đáng tiếc những cái

phúc đấy khiến mình không cười nổi”. Hồi mới quen nhau, anh Đủ cũng không thường xuyên tặng hoa, tặng quà chị nhưng vẫn khiến chị Thủy cảm động vì những món quà giản dị, bất ngờ. Thậm chí, ngày sinh nhật, anh còn lên chợ Quảng Bá, tự mua hoa về kết lẵng trái tim tặng chị. Nhưng cưới nhau về, chị mới bắt đầu nhìn thấy những thói quen “sắt đá” của chồng.

Câu cửa miệng anh nhắc vợ chính là “tiết kiệm”. Nước rửa rau anh nhắc chị đổ vào thùng để tưới cây hoặc rửa xe. Anh không mua máy giặt để tiết kiệm nước, điện, lại không hại quần áo. Chị nhớ, suốt mùa hè tuần trăng mật, chị phải vật lộn với cơn nóng điên cuồng nhưng anh vẫn không mua máy điều hòa. Cho đến khi có con, ngại với mẹ vợ lên chơi, anh đành mua một chiếc. Nhưng đến lúc mẹ vợ về, anh chỉ bật vào lúc sắp đi ngủ và hẹn giờ tắt sau 2 tiếng. Anh ghi chép chi tiêu từng ngày, kiểm tra hóa đơn tiền điện, tiền nước. Tháng nào tiền điện, tiền nước giảm mà chị lại không để “dôi ra” đồng nào, dù chỉ vài chục ngàn đồng anh đều thắc mắc.

Ngày Tết, anh cũng ngăn cản chị mua sắm tích trữ thực phẩm với lý do “để lâu mất chất”. Suốt 10 năm cưới nhau, anh chị rất ít khi đi chơi với bạn bè vì ngại phải “mua vui đắt đỏ”. Chị nhớ, có lần nhóm bạn

thân mời đi ăn, rồi đi hát karaoke. Đến lúc hát, chị cũng chỉ ngồi nói chuyện không hát bài nào. Đến lúc ra về, mọi người thống nhất chia đều tiền hát, chị Thủy góp 500.000 đồng nhưng anh Đủ gạt phắt đi: “Vợ chồng mình không hát nên chỉ góp một nửa thôi”.

Cả đám bạn sững sờ, im lặng. Còn chị Thủy xấu hổ đến mức phát khóc. Từ đó, chị không còn dám đi đâu cùng chồng. Cưới nhau suốt 10 năm, chị chưa từng được đi du lịch. “Chỉ duy nhất một lần, cơ quan anh ấy tổ chức đi biển 3 ngày, anh ấy hỏi tôi có muốn đi cùng không. Tôi liền vui vẻ đồng ý. Không ngờ cả tháng sau đó anh ấy vẫn càu nhàu về khoản tiền phải đóng góp thêm suất đi kèm. Cuộc sống của tôi vì tính keo kiệt của anh ấy mà đã mất hết mùi vị, màu sắc, vui thú” - chị Thủy tâm sự.

Trò chuyện với PV, ông Nguyễn Ngọc Quyết - Giám đốc Trung tâm tư vấn chăm sóc sức khỏe phụ nữ (Bệnh viện Đa khoa Đức Giang, Hà Nội) cho biết, chèn ép, gây ức chế cho người vợ về mặt kinh tế cũng chính là một dạng bạo lực, gây tổn hại rất lớn đến đời sống tinh thần và sức khỏe của chị em.

Tuy nhiên, nhiều người vẫn cho rằng đó là quyền lực của chồng khi đó chính là những đồng tiền do anh ta bươn chải kiếm được. “Nhất là đối với những người phụ nữ nội trợ, sống lệ thuộc vào tiền lương chồng mang về. Người chồng bạo lực về kinh tế luôn cho rằng người vợ đang ăn bám, đang sống dựa

vào anh ta chứ không nghĩ được rằng công sức của vợ đổ cho gia đình chính là đóng góp, là tiền bạc. Họ cho rằng nếu rời mình ra thì người vợ chết đói. Cũng không ít người vợ cho rằng mình không kiếm được tiền nên cho chồng “quyền sinh quyền sát”. Sự tự ti khiến chị em đánh mất khả năng phản kháng, bày tỏ quan điểm cho dù bất mãn, ức chế. Tuy nhiên, mối quan hệ kiểu “ông chủ và người làm” này không bao giờ nuôi dưỡng được hôn nhân hạnh phúc” - ông Quyết cho biết.

LÊ PHẠM PHƯƠNG LAN - GIẢNG VIÊN TÂM LÝ HỌC:

Cách ứng phó

Hà tiện là một nét tính cách thể hiện trong thái độ lẫn hành vi, khó có thể thay đổi một sớm một chiều. Khi phát hiện chồng có tính xấu này, bà vợ nên khéo léo, tế nhị để tìm sự đồng thuận trong chi tiêu giữa hai người. Hãy khêu gợi tình yêu thương của chồng dành cho vợ và các con bằng những cử chỉ quan tâm, âu yếm. Chính những cảm xúc đó sẽ trở thành động lực thúc đẩy chồng kiểm soát tính hà tiện của mình.

Không nên đối phó với chồng hà tiện bằng cách lập quỹ đen, cất giữ tiền để tiêu riêng. Cách làm này không thể giúp chồng cải thiện được tính xấu của mình. Nếu độc lập về công việc và kinh tế, người vợ nên thuyết phục chồng lập quỹ chung, hàng tháng mỗi người bỏ vào đó một số tiền nhất định để cùng chi tiêu; vận động gia đình bố mẹ hai bên ủng hộ kế hoạch của mình.

Quản lý thu chi trong gia đình phải minh bạch, rõ ràng, tiết kiệm trong chi tiêu, để chồng thấy bạn không phải là người chi tiêu vô độ, phung phí. Bạn hãy để chồng thỉnh thoảng trải nghiệm sự thiếu thốn. Bạn cố tình hà tiện hơn để anh ấy thấu hiểu được sự khó chịu, căng thẳng như thế nào khi phải sống trong cảnh bị người khác đối xử keo kiệt, anh ấy sẽ tìm cách chia sẻ với bạn.

Hãy rủ anh ấy đi chợ hoặc phân chia cho anh ấy đảm nhiệm việc nấu nướng một số bữa ăn trong gia đình để chồng nhận thấy vật giá đã đắt đỏ ra sao và rất khó khăn để chi tiêu hợp lý.

Đánh vào tính sĩ diện của chồng bằng cách khi nào anh ấy có biểu hiện keo kiệt thì kể cho anh nghe câu chuyện “Phú ông hà tiện” đến khi chuẩn bị chết chìm giữa sông rồi vẫn còn ngã giá, dẫn đến không ai cứu giúp. Xen kẽ giữa những câu chuyện trong gia đình, vợ nên khéo léo cố ý kể cho chồng nghe chuyện chồng của cô bạn thân vừa hào phóng tặng cô ấy chiếc vòng thật đẹp, gia đình họ vừa có một chuyến đi du lịch vui vẻ…

Phụ nữ nên có sự độc lập về kinh tế đối với chồng

Người chồng keo kiệt cũng có thể xuất phát từ nhiều nguyên nhân. Cũng có thể
là do anh ta lớn lên từ gia đình nghèo khó, cuộc sống chật vật nên tính căn cơ, tiết
kiệm đã ngấm vào máu. Đối với tính ky kiệt này của chồng, người phụ nữ không
nên ghét bỏ mà cần phải giúp chồng hiểu rõ: sự keo kiệt quá đáng sẽ khiến chất
lượng cuộc sống bị tổn hại, ảnh hưởng đến hạnh phúc gia đình. Nếu được vợ yêu
thương, tin tưởng chắc chắn người chồng sẽ dần dần thả lỏng mình, chi tiêu một
cách hợp lý hơn.

Phụ nữ nên có sự độc lập về kinh tế đối với chồng. Ngay từ khi yêu nhau hoặc
sau đám cưới, người vợ nên chia sẻ với chồng quan điểm về tiền bạc của hai bên
để cùng nhau điều chỉnh cư xử. Cho dù ở nhà làm nội trợ hay đi làm thì đóng góp
của người vợ đối với gia đình không kém người chồng. Đừng để đến khi hành vi đã
thành thói quen, thành quan niệm thâm căn cố đế sẽ khó thay đổi.

Chuyên gia tâm lý Lê Thị Thúy 

(Trung tâm Tư vấn tuổi trẻ hạnh phúc)


HÂN NGUYÊN

Bài đăng trên ấn phẩm Hôn nhân & Pháp luật số 103 
Tin tài trợ
tiết kiệmbi kịch gia đìnhchòng keo kiệt
Nguồn: Tinnhanhonline

Xem thêm tin chuyên mục Tin tức