+Aa-
    Zalo

    "Dị nhân” không chân leo dừa, lội sông khiến dân làng thán phục

    • DSPL

    (ĐS&PL) - (ĐSPL) - Ở tuổi 19, anh xuất ngũ với hai chân bị đứt lìa. Và giờ đây, với tình trạng đó, anh vẫn có thể hàng ngày bơi xuồng giăng lưới, lặn mò tôm cá, leo dừa thuê để lo toan cho gia đình...

    (ĐSPL) - Ở tuổ? 19, anh xuất ngũ vớ? ha? chân bị đứt lìa. Và g?ờ đây, vớ? tình trạng đó, anh vẫn có thể hàng ngày bơ? xuồng g?ăng lướ?, lặn mò tôm cá, leo dừa thuê để lo toan cho g?a đình...


    Mặc dù bị cụt cả ha? chân nhưng anh Tùng vẫn chèo cây há? dừa.

    Tập đ? vào năm... 20 tuổ?

    Đó là anh Trần Thanh Tùng, 46 tuổ?, ngụ tạ? ấp Thớ? Bình, phường Phước Thớ? (quận Ô Môn, TP.Cần Thơ). Dù là thương b?nh hạng 1/4 vớ? ha? chân bị cụt nhưng anh vẫn vươn lên trong cuộc sống. Vớ? nỗ lực suốt bao nh?êu năm, thành quả của anh là một má? ấm g?a đình vớ? ha? đứa con và gần đây, n?ềm vu? của anh lạ? nhân lên kh? g?a đình có thêm thành v?ên là đứa cháu nộ? ha? tháng tuổ?.

    Chúng tô? đến thăm anh Tùng kh? anh vừa đ? g?ăng lướ? về, quần áo còn ướt sũng. Nhìn đô? chân của anh bị cụt lên gần tớ? bẹn, ngườ? mớ? gặp lần đầu khó có thể t?n rằng, anh đ? lạ? một cách dễ dàng, chứ đừng nó? ch? đến chuyện làm những v?ệc như bơ? lặn, chèo xuồng g?ăng lướ? hay leo dừa.

    Anh Tùng đ? lính năm 17 tuổ?, vào một ngày cuố? năm 1964, anh lên đường đ? tập huấn để chuẩn bị chuyến hành quân sang nước bạn Campuch?a. Công v?ệc của anh tuy không chạm trán quân thù nhưng cũng hết sức nguy h?ểm, hằng ngày anh Tùng cùng đồng độ? dò gỡ bom mìn. Dẫu b?ết tính mạng của một ngườ? lính thờ? ch?ến là sẵn sàng đố? d?ện vớ? cá? chết nhưng anh vẫn tình nguyện đ? lính kh? tuổ? còn rất trẻ.

    Những tháng ngày trong quân ngũ trô? qua bình yên được gần ha? năm thì anh gặp ta? nạn. Trong một lần dò gỡ bom mìn, anh không may g?ẫm phả? mìn và nó phát nổ kh?ến anh mất đ? ha? chân ngay tạ? chỗ. Tương la? phía trước của ngườ? tra? trẻ tưởng như đã khép lạ?. Sau gần một năm đ?ều trị ở nh?ều bệnh v?ện khác nhau, anh Tùng trở về quê hương sống bên cạnh g?a đình. Thờ? g?an đầu của anh thật khó khăn để hòa nhập vào cuộc sống, mặc cảm hoàn cảnh của mình kh?ến anh càng xa rờ? mọ? ngườ?, đ? đâu anh cũng ngạ? ngùng trước những ánh mắt á? ngạ? của ngườ? khác dành cho mình. Nhưng bản tính của anh vốn rắn rỏ?, anh quyết tâm làm lạ? cuộc đờ? mình.

    Mỗ? lần anh muốn đ? lạ? đều phả? có ngườ? cõng, anh thấy thật ph?ền phức và quyết tập đ? bằng đô? tay cho bằng được. Anh mày mò tìm gỗ đóng ha? cá? ghế con, cao chừng 20cm rồ? chống tay lên đó để đ? lạ?. Thờ? g?an đầu, anh không đ? được xa lắm, vì đô? tay chưa được tập luyện nh?ều nên rất mỏ?, đường sá ngày xưa lạ? khó khăn nên anh lạ? phả? vượt qua nh?ều thử thách nữa mớ? có thể đ? được một cách bình thường.

    Đến nay, kh? đã được 46 tuổ?, mặc dù d? chuyển bằng tay có thể chậm nhưng sức của anh vẫn còn rất dẻo da?, anh có thể d? chuyển được và? ba cây số là chuyện bình thường. Từ v?ệc tự mình đ? được, anh Tùng đã tự t?n hơn nữa vào bản thân mình, rằng anh có thể làm được nh?ều v?ệc khác nữa mà ngườ? bình thường làm được.

    Lặn sông bắt cá, trèo dừa há? trá?...

    Hạnh phúc thực sự đến vớ? anh là kh? anh tìm được tình yêu của đờ? mình. Trong một lần ra chợ Ô Môn chơ?, anh gặp chị Nguyễn Thị Đức, một cô thôn nữ bán rau ngoà? chợ. Sau và? ba câu chào hỏ? làm quen, anh đem lòng yêu mến chị. Mặc dù vẫn mặc cảm về hoàn cảnh của mình nhưng anh tâm sự: “Mình vẫn có ước mơ khao khát được xây dựng g?a đình, được sống đàng hoàng ở xã hộ?”.

    Chị Đức cũng hết sức cảm thông hoàn cảnh của ngườ? lính trẻ, lạ? thấy anh là ngườ? ăn nó? có duyên, có ý chí t?ến thủ nên cũng đem lòng yêu mến. Sau và? tháng đ? lạ? vớ? nhau, bỏ qua hết những đ?ều ta? t?ếng dị nghị, anh và chị chính thức thành đô?. Anh kể lạ? cho chúng tô? nghe mà nụ cườ? vu? mừng, hạnh phúc vẫn nguyên ở trên mô?: “May mắn là g?a đình bên vợ không chê ba? gì tu?, gọ? là đám cướ?, chứ có gì đâu, chỉ có ha? g?a đình tuyên bố vớ? nhau rồ? có sự tham g?a của bà con láng g?ềng, xong a? về nhà nấy còn tụ? tu? thì thành vợ chồng”.

    Có vợ rồ?, anh lạ? càng cố gắng quyết tâm làm trụ cột nuô? sống g?a đình của mình, chị Đức luôn bên cạnh anh động v?ên và dõ? theo những bước anh đ?. Mọ? v?ệc tắm rửa, vệ s?nh, anh đều nhờ tớ? ngườ? vợ của mình hỗ trợ, mỗ? lần anh tắm vợ anh ngồ? cạnh bên múc từng gáo nước tắm cho anh. Nhận thấy gánh nặng của vợ sẽ ngày càng lớn hơn nếu không tự mình làm được những công v?ệc hằng ngày và quan trọng hơn là anh phả? có công v?ệc để k?ếm sống, anh đã quyết tâm tập bơ? để chèo xuồng, lộ? sông g?ăng lướ? mưu s?nh.

    Đành rằng, anh b?ết bơ? từ nhỏ nhưng vớ? h?ện trạng cơ thể của mình, để bơ? được là một đ?ều không hề dễ dàng. Mỗ? lần anh nhảy xuống nước là phần đầu của mình lạ? chú? xuống nước trước, không còn chân để g?ữ thăng bằng, mọ? chuyện phả? trông chờ vào đô? tay của anh. Vừa học cách g?ữ thăng bằng trên nước, vừa học cách làm sao để lặn xuống và ngo? lên một cách dễ dàng.

    Sau mỗ? ngày lặn lộ? tập bơ? ở sông, anh lạ? trở về bên cạnh vợ, chị Đức luôn có một n?ềm t?n mãnh l?ệt ở chồng, chị t?n anh làm được. Anh đã không phụ lòng vợ, sau gần một tháng lặn ngụp m?ệt mà? trên sông tập luyện, anh đã làm được. Những ngày đầu đ? g?ăng lướ?, vợ anh luôn đ? cùng anh vì sợ anh gặp nguy h?ểm, trở tay không kịp, đến và? tháng sau kh? anh đã quen vớ? v?ệc trên sông nước, chị Đức mớ? yên tâm để anh đ? một mình. Vậy là từ đó, hằng ngày, anh dậy sớm hơn để đ? g?ăng lướ?, lúc thì so? ếch, lúc lặn mò tôm cá.

    Trong một lần bơ? lặn dướ? sông, anh gặp một ta? nạn suýt chết. Anh kể, thờ? đó tôm còn nh?ều lắm, có một lần anh mã? lặn theo một con tôm, nó chu? vào một cá? hốc, anh mã? đuổ? theo nó nên cũng thọc tay vào luôn, đến kh? lút hết cả cánh tay, tôm thì bắt không được mà cánh tay thì mắc kẹt ở trong luôn, rút mã? không ra, hơ? thì đã hết, càng cuống quýt thì tay càng mắc chặt hơn, anh nghĩ nước này là chết rồ?, lúc đuố? sức tay buông lỏng ra, cơ bắp không căng nữa, tay mớ? rút ra được, vậy là anh thoát chết. Nh?ều lúc mưa g?ó anh bơ? xuồng trên sông bị lật, phả? vất vả lắm anh mớ? lật được xuồng lên. Nhưng cho dù có vất vả đến đâu, có khắc ngh?ệt đến mấy, anh vẫn hằng ngày bơ? xuồng đ? g?ăng lướ? bất kể mưa nắng. Công v?ệc bắt cá, tôm trên sông đến g?ờ anh vẫn làm…

    Hoàn cảnh g?a đình mỗ? lúc càng trở nên khó khăn hơn. Nhận thấy ở vùng mình có nh?ều dừa, có thể k?ếm thêm từ v?ệc leo dừa há? thuê, thấy ngườ? ta làm được, anh cũng quyết tâm học làm cho được. Anh đem chuyện tập leo dừa nó? vớ? vợ, chị Đức sợ anh gặp nguy h?ểm nên lúc đầu cũng can ngăn, nhưng trước sự quyết tâm của anh, chị đành phả? khuất phục, chị hỗ trợ cho anh tập leo dừa.

    Sau nh?ều tháng tập, anh đã có thể leo dừa được như những ngườ? khác. Nhìn anh leo lên đến ngọn dừa, chị Đức vu? mừng rớt nước mắt. Chị vu? không phả? vì anh sắp có một nghề mớ?, mà đó là những g?ọt nước mắt hạnh phúc vì chồng của mình đã ch?ến thắng được số phận, vượt lên chính mình, làm được những v?ệc dường như không thể.

    Anh Tùng cho b?ết, lúc đó nhà a? cũng nghèo, những g?a đình không có ngườ? há? dừa mớ? kêu tớ? mình, anh há? xong ngườ? ta cho gì thì cho, chứ t?ền bạc có là bao, vậy nhưng chừng đó cũng đỡ đần cho anh, nhất là kh? chị Đức mang tha? đứa con tra? đầu lòng.

    Ngoà? đ? leo dừa thuê, anh còn làm nh?ều v?ệc khác nữa, đ? đào ao, vét mương, làm mộc…, a? thuê gì anh làm nấy, không hề từ nan. Ngườ? bình thường làm sao, anh cũng có thể làm vậy, có thể h?ệu quả công v?ệc không bằng ngườ? khác nhưng bù lạ? anh rất chăm chỉ, chịu thương chịu khó. Mỗ? lần đ? đào ao, anh ngồ? trên ha? cá? ghế dùng để đ? lạ? và cũng tay cuốc tay xẻng xúc đất. Chỉ có một nghị lực ph? thường mớ? g?úp anh làm chủ được cuộc sống này. Từ một ngườ? đàn ông tật nguyền, tàn phế nhưng anh không đầu hàng trước số phận mà bằng nghị lực, anh đã vươn lên xây dựng cuộc sống g?a đình hạnh phúc.  

    Năm 1985, anh Trần Thanh Tùng tình nguyện lên đường nhập ngũ, kh? ấy anh vừa tròn 18 tuổ?. Sau 5 tháng huấn luyện ở Đồng Dù (Củ Ch?, TP.HCM), anh lên đường cùng đoàn quân tình nguyện V?ệt Nam sang làm nghĩa vụ quốc tế g?úp nước bạn Campuch?a. Trở thành lính công b?nh, đơn vị đóng quân ở tỉnh Pôsát, nh?ệm vụ của anh Tùng cùng đồng độ? là lộ? suố? băng rừng, trèo đèo vượt nú? để rà phá, tháo gỡ bom mìn, trả lạ? sự bình yên và mở đường cho bộ độ? t?ến công t?êu d?ệt Pol Pot.

    Nguyên Đăng

    Link bài gốcLấy link
    https://doisongphapluat.nguoiduatin.vn/dspl/di-nhan-khong-chan-leo-dua-loi-song-khien-dan-lang-than-phuc-a10117.html
    Zalo

    Cảm ơn bạn đã quan tâm đến nội dung trên.

    Hãy tặng sao để tiếp thêm động lực cho tác giả có những bài viết hay hơn nữa.

    Đã tặng:
    Tặng quà tác giả
    BÌNH LUẬN
    Bình luận sẽ được xét duyệt trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu.
    Tin liên quan
    Cảm động nghị lực của cô gái bị người yêu bắn nát mặt

    Cảm động nghị lực của cô gái bị người yêu bắn nát mặt

    Không đồng ý nối lại tình xưa, kẻ cuồng yêu đã nhẫn tâm cầm súng bắn nát khuôn mặt người yêu. Và khoảnh khắc kinh hoàng đó đã khiến cuộc đời của Nguyễn Thị V.C. (SN 1994, trú tại khu Vĩnh Lập, thị trán Mạo Khê, huyện Đông Triều, tỉnh Quảng Ninh) rẽ sang một ngã khác...

    Nghị lực phi thường của “siêu nhân nhí” chống bệnh ung thư

    Nghị lực phi thường của “siêu nhân nhí” chống bệnh ung thư

    (ĐSPL) - Sinh ra chưa đầy 13 tháng, bé Hoàng Phi Hùng đã mang trong mình căn bệnh ung thư máu. Tưởng rằng đã không còn hy vọng nhưng với nghị lực phi thường, trong 6 năm dài đằng đẳng, cậu bé đã gống mình chống chọi với bệnh tật và sống sót một cách kỳ diệu, khiến nhiều người ở vùng quê này nể phục, và đặt cho biệt danh “siêu nhân”.