`

Ly kỳ chuyện tưởng người đã chết 5 năm bỗng trở về rưng rưng

Thứ bảy, 04/07/2020 | 20:06 GMT+7

Bé trai bị cha mẹ ruột vứt bỏ và được một gia đình trong xóm nhặt về nuôi dưỡng. Họ cho cậu bé không chỉ miếng cơm, manh áo mà còn cả một tình thân ấm áp và cái tên Yêng Hồng Mỹ. Cha mẹ nuôi mất, người đàn ông bất hạnh lớn lên mang chứng bệnh tâm thần lại được chị gái nuôi chăm chút. Một ngày anh Mỹ bỏ đi biệt dạng, chị gái nuôi đi tìm thì nghe tin em trai bị đuối nước. 5 năm làm giỗ, bỗng một ngày Yêng Hồng Mỹ trở về trong sự ngỡ ngàng, mừng rỡ của người chị gái “nước lã”.

Số phận kỳ lạ của người em nuôi

Một chiều mưa lất phất, xóm nghèo ở ấp Cồn Cỏ Đỏ, xã Bình Minh, TP.Tây Ninh, tỉnh Tây Ninh buồn hiu hắt lữ khách bất giác tái tê trong khung cảnh nao lòng. Qua sự hướng dẫn của Trưởng ấp Cồn Cỏ Đỏ, chúng tôi tìm đường đến nhà người đàn ông được làm đám giỗ 5 năm thì bỗng nhiên trở về. Một phụ nữ xấp xỉ 60 tuổi bước ra, kéo ghế mời chúng tôi ngồi xuống trò chuyện. Bà tên Yêng Hồng Anh (SN 1963, ngụ ấp Cồn Cỏ Đỏ), chị gái nuôi của ông Yêng Hồng Mỹ (SN 1968, ngụ cùng địa phương). Thật tiếc, ông Mỹ vừa đến nhà của người quen ở huyện Tân Biên, tỉnh Tây Ninh để chơi.

Bà Hồng Anh nói: “Nhà nghèo, tôi phải ra ngoài đi làm, kiếm tiền mua thuốc men cho em trai. Lúc tôi đi làm, Mỹ thường lén bỏ nhà đi, rồi không biết đường về. Để an tâm, tôi gửi Mỹ đến nhà ông sui ở Tân Biên, cho có người trông nom. Khi nào hết việc, tôi đến đón em trai về nhà. Nó ở trên đó nhớ tôi lắm, cứ điện thoại kêu: “Chị Ba lên rước Mỹ về, Mỹ nhớ nhà, nhớ chị Ba”. Cuối tuần, tôi phải bắt xe khách lên thăm nó, chứ không nó nhớ nhà lại leo rào trốn đi mất biệt”.

Bà Hồng Anh cũng nhớ em trai quay quắt nhưng thấy anh Mỹ không được tỉnh táo, nhiều người chọc ghẹo, cho uống rượu. Bình thường, anh này rất dễ thương nhưng mỗi lần ngấm rượu, anh Mỹ không còn kiểm soát được hành vi, nhẹ thì lăn lê bò lết ra đất, nặng thì rượt đánh người khác. Nhìn cảnh em trai như vậy, bà Hồng Anh rất bất an, lo lắng nên nhờ cậy người quen phụ một tay chăm sóc.

Có hôm, anh Mỹ nhớ chị gái, bỏ trốn khỏi nhà người quen, đi lang thang đến tận cửa khẩu Xa Mát (huyện Tân Biên, tỉnh Tây Ninh). Lần đó, mọi người tỏa đi tìm anh này đến cả mấy ngày trời. “Nó bị tâm thần, tôi có hỏi trên xã rồi, nếu đem đi gửi ở bệnh viện phải đóng tiền hàng tháng, mỗi tháng hơn 900.000 đồng và cắt hộ khẩu tại đây nên tôi rầu lo. Mấy bữa nay, tôi lo lắm cứ gọi điện thăm chừng ông sui hoài. Ổng nói, nó muốn trốn là nó trốn, nó muốn đi là nó đi, theo sát mà cũng không an tâm”, bà Hồng Anh thở dài chia sẻ.

Những lúc em trai bỏ đi lang thang, mọi người điện thoại báo thấy anh Mỹ ở đâu bất kể mưa nắng, đêm khuya, bà cũng đến tận nơi rước về. Các con thấy bà vất vả nên lo lắng và tỏ ra ái ngại.

“Bữa trời mưa, nó đi mà không về. Khoảng 11h đêm, người ta gọi điện, tôi nghĩ đến chuyện nó nằm mưa nằm gió, chết bờ, chết bụi thì sao nên ráng đi tìm. Sau này, người ta chỉ tôi in áo ghi địa chỉ, số điện thoại của tôi lên đó để ai thấy người ta gọi báo. Tôi đặt 6 cái áo nhưng nó chỉ mặc 2 cái, mấy cái kia nó chê xấu nên không mặc”, bà Hồng Anh kể.

Ông Mỹ lúc mới trở về sau thời gian mất tích. Ảnh: Giang Phương

Nhiều người nói, bà mắc nợ ông Mỹ kiếp trước nên kiếp này phải trả. Bà nghe xong chỉ biết cười trừ, nợ thật nhưng cũng còn tình thân nữa. “Nói chung, tôi đi đâu, nó đi theo đó, có lúc nó cũng chịu làm, có lúc cũng giở chứng lắm. Hễ trời nắng lên, nó sẽ phát bệnh. Năm nay gần 60 tuổi, tôi vẫn nhận làm đủ việc giúp việc nhà, lãnh bánh tráng sống về nướng, bỏ bọc bán để kiếm tiền nuôi nó. Nhiều người nói tôi làm chi mà làm dữ vậy nhưng biết làm sao, không làm, tôi lấy đâu ra tiền mua gạo, mì gửi ông sui nuôi nó".

Làm đám giỗ 5 năm, đột nhiên quay về

Bà Hồng Anh nuôi ông Mỹ từ năm 2002 cho đến giờ. Trong khoảng thời gian đó, không ít chuyện dở khóc dở cười khiến người đàn bà nghèo đau đớn rồi mừng rỡ.

Bà nhớ lại: “Năm 2013, Mỹ cũng còn tỉnh táo một chút, có đi làm ở lò mì phụ tôi. Một ngày nọ, nó đi làm, đến chiều không thấy về, rồi mất tích. Tôi đi tìm quá trời, tìm cả tháng mà không thấy. Tôi xem truyền hình, thấy ở Hòa Thành (tỉnh Tây Ninh) có người đuối nước tử vong. Tôi mới đến đó hỏi thăm. Tôi cứ cầm bức hình đi hỏi từng nhà dân, người ta nói đúng người này chết đuối. Người vớt xác em tôi khẳng định, ai nhìn nhầm chứ ông thì không. Do đó, tôi nghĩ em mình chết rồi nên lập bàn thờ và xây mộ”.

Không có tiền nhưng thương em trai bạc số, bà Hồng Anh ráng lo cho em mồ yên mả đẹp, mỗi năm đều lo giỗ chạp tử tế. Sau đó, người hàng xóm đi khám bệnh ở bệnh viện Ung Bướu TP.HCM bất ngờ lại gặp ông Mỹ. Người này liền dẫn ông Mỹ về gặp bà Hồng Anh.

“Lúc đó, chân nó bị xe đụng, băng bó tùm lum, tôi phải bỏ tiền chữa chạy. Người ta nói phải mổ liền, nếu không sẽ bị hoại tử. Chắc nó đi lang thang, không có ai chăm sóc. Lúc người ta gặp, nó đang mặc áo của bệnh viện Nhân dân Gia Định, tóc tai râu ria như ông già. Nhìn thấy em trai trong cảnh tình đó, tôi rơi nước mắt”, bà Hồng Anh nghẹn ngào khi nhắc lại chuyện cũ.

Đèo bòng thêm đứa em bệnh tật, hoàn cảnh của bà Hồng Anh đã nghèo còn thêm khổ. Bà nhớ: “Năm 1996, chồng tôi lâm bệnh, tôi cùng quẫn đến nỗi đã dự tính đưa 2 con vào trung tâm Bảo trợ xã hội. Nhiều lúc đi làm về đói quá, không có cơm ăn, tôi chỉ uống nước cho qua bữa, nhường cơm cho con. Biết tin tôi cho con, người thân tôi chạy lên can ngăn, chứ không chắc bây giờ con tôi hận tôi lắm. Khổ, tôi cũng không bỏ thằng em nuôi mà lại có suy nghĩ gửi con đi nơi khác”.

Một mình nuôi 2 đứa con, 1 người em tâm thần, bà phải làm gấp 10 lần người khác. Khuya, bà đi vắt bột thuê, sáng leo hái me, rồi lột vỏ đem bỏ mối kiếm từng đồng. Bà làm quá sức dẫn đến bị tai biến nằm một chỗ. Năm 2009, chương trình Vượt lên chính mình hỗ trợ cho gia đình, từ đó cuộc sống của bà đỡ vất vả hơn.

Hỏi tại sao lại thương người em nuôi đến vậy, bà Hồng Anh cười hiền hậu: “Tội nó lắm! Hồi nhỏ, tôi nghe mẹ nói, cha mẹ nhặt nó về nuôi. Cha mẹ ruột của thằng Mỹ mỗi lần cãi nhau liền đem quăng nó xuống hầm rác. Gia đình tôi thấy thương nên đem về nuôi và đặt tên Yêng Hồng Mỹ. Từ nhỏ, Mỹ đã quấn quýt bên tôi. Thế nên, chị em thân và thương nhau nhiều. Hôm trước, tôi bệnh, nó thấy nó khóc rồi nói chị chết ai ở với em”.

Có việc gia đình xây mả, làm đám giỗ cho người em mất tích

Ông Nguyễn Quốc Việt, Trưởng ấp Đồng Cỏ Đỏ, xã Bình Minh, TP.Tây Ninh, tỉnh Tây Ninh, cho biết: “Tôi nhớ năm đó, anh Yêng Hồng Mỹ thường lên lò mì chơi và phụ giúp công việc trên đó. Sau đó, không hiểu sao anh lại mất tích, người nhà không thấy. Tiếp đó, người dân phát hiện một người đàn ông đuối nước ở Hòa Thanh nên có kêu gia đình xuống nhận dạng. Gia đình xác định, người mất là anh Mỹ nên đem xác đi chôn, làm mồ mả. Khoảng 5-6 năm sau, người dân ở đây đi xuống TP.HCM khám ở bệnh viện Ung Bướu lại gặp anh Mỹ mới thông báo cho gia đình đến dẫn về. Anh Mỹ bị bệnh tâm thần”.

Ngọc Lài

Bài viết đăng trên ấn phẩm Đời sống & Pháp luật số thứ 5 (106)

Bạn đang đọc bài viết Ly kỳ chuyện tưởng người đã chết 5 năm bỗng trở về rưng rưng tại chuyên mục Gia đình - Tình yêu của Tạp chí Đời sống và Pháp luật. Mọi thông tin góp ý phản hồi xin gửi về hòm thư dsplonline.toasoan@gmail.com hoặc Hotline: 098.310.8812
Flipboard
ly kỳtâm thầnngười chết trở về
Theo NĐT

Xem thêm tin chuyên mục Đời sống