`

Màu thời gian

Thứ ba, 12/01/2021 | 14:36 GMT+7

Thời gian là một guồng quay không ngừng nghỉ của vũ trụ, vì thế mà không ai có thể kiểm soát, không ai điều khiển được nó theo ý mình, vì chúng ta đều bình đẳng có 24 giờ mỗi ngày như nhau.

Vì thời gian là thứ tồn tại vĩnh hằng, vô cùng vô hạn cho nên nó được xem là thứ quý giá nhất, không thể mua bán, vay mượn, xin, nhờ, tạm ứng hay truy lĩnh được nên chúng ta nhất đinh phải trân quý từng giây phút, tận dụng thật ý nghĩa để không lãng phí món quà này của vũ trụ.

Có một ai đó nói một câu rất hay: "Hãy hỏi giá trị của 1 tháng với một bà mẹ vừa sinh, chờ đầy tháng để con thêm cứng cáp một chút, để bản thân mình có thể ra ngoài, hết những kiêng khem đủ thứ với phong tục" trong tháng".

Hãy hỏi giá trị một giây với một bác sĩ đang cố gắng hết sức để dành sự sống cho bệnh nhân, khái niệm "cơ hội vàng", "thời gian vàng” ranh giới của sự sống và cái chết trong giang tấc, trong vài giây vài phút là có thể trái tim hồi sinh nhịp đập hoặc vĩnh viễn im lìm...

Thời gian còn là liều thuốc quý có thể chữa lành mọi vết thương lòng. Vết thương trên da thịt cần thuốc men, cần bác sĩ, còn những tổn thương tinh thần ta có thể trông cậy vào thời gian, chuyện hôm qua khiến ta đau đớn rã rời- nay ngoảnh lại ta nhận ra đó chỉ là xúc cảm nhất thời ở thời điểm đó.

(Ảnh minh họa)

Những câu nói thâm thuý tàn nhẫn, những việc làm cạn tình, vô tâm khiến ta ngao ngán, chán chường, rồi cứ để yên đó, mai mốt nhìn lại, lúc đó họ sai, họ đố kỵ ích kỷ ta sao phải dằn vặt cố chấp.

Chính thời gian sẽ xoa dịu ta, thời gian sẽ chứng minh, trả lại đúng giá trị của năng lực, nhân cách, vậy tại sao ta phải vật vã dày vò. Ngày hôm qua là quá khứ, ngày mai là tương lai, ta không thể biết trước điều gì sẽ xảy đến, chỉ hôm nay là hiện tại và là điều quan trọng nhất ta cần ghi nhớ để trân quý nó.

"Không ai tắm hai lần trên một dòng sông", câu này nghe qua thật phi lý mâu thuẫn, lập tức có người cãi" tôi từ bé đến lớn bơi như cá ở đây, dòng sông này tôi đã tắm cả ngàn lần" chỉ khi trưởng thành, chỉ khi có những thứ quý giá tuột khỏi tầm tay, những ngày tươi đẹp hôm qua chỉ còn là kỷ niệm, ta mới thấm thía rằng dòng đời như nước cuốn. Khúc sông này ta tắm mát cả nghìn lần nhưng dòng nước đó đã cuộn chảy, và liên tục như thế - ta không thể níu giữ nó, không thể trói buộc lại…

Cha mẹ ta sinh ra ta, họ yêu quý ta như sinh mạng của chính mình, họ dạy dỗ ta bao điều, bỗng một ngày ta nhận thấy họ trở nên lẫn thẩn, già nua, những thứ đơn giản như cách bấm gọi điện thoại hoặc lưu tên họ cũng loay hoay hỏi mãi nhiều lần vẫn không làm được ta biết làm sao ta có thể làm gi?

Ta chỉ có thể vui vẻ chấp nhận, ta phải nhớ cha mẹ đã nhẫn nại dạy ta từ những thứ nhỏ nhất để ta có đủ nội lực đối mặt với mọi khó khăn trong cuộc đời, để thông cảm, thấu hiểu và bao dung hơn, những đứa con bất nhẫn, bất hiếu với cha mẹ cho dù có nhiều tiền của thế nào cũng đều là những kẻ bất hiếu, bất nhân.

Thời gian đã mang đến cho ta mọi thứ rồi lặng lẽ cuốn đi, âm thầm và vô hình chứ không hề vô tình, ta tự nhủ phải hiếu thuận báo đáp để khi họ ra đi ta không ân hận nuối tiếc đã chưa, không kịp làm những điều nên làm.

Thời gian vẫn trôi và dòng đời luôn luôn chảy, lựa chọn cho mình cách sống, vui vẻ, tích cực, chăm chỉ cũng một ngày, ủ rủ, bi quan, lười biếng cũng một ngày 24 tiếng trôi qua, câu “thời gian vô tình trôi" người ta thường nói, nhưng ta không thể trách ai, càng không thể bất mãn với nó, ta chỉ có thể cố gắng để mỗi giây phút trôi qua có ý nghia hơn và mình chủ động nhiều hơn.

Trà Anh

Bạn đang đọc bài viết Màu thời gian tại chuyên mục Gia đình - Tình yêu của Tạp chí Đời sống và Pháp luật. Mọi thông tin góp ý phản hồi xin gửi về hòm thư dsplonline.toasoan@gmail.com hoặc Hotline: 098.310.8812
Flipboard
tình yêuthời giantâm sự
Theo Nguoiduatin.vn

Xem thêm tin chuyên mục Đời sống