`

Yêu mà chẳng dốc tâm can, thì thôi đừng phí thời gian...

Chủ nhật, 14/07/2019 | 05:59 GMT+7

Viên mãn, đôi khi chỉ là một khoảng của tình yêu dù không đi qua quá nhiều năm tháng, nhưng suốt thời gian đó, bên em, anh thấy tâm tưởng bình yên và an ổn đến cực cùng.

Biết đâu một ngày khoảng cách giữa hai đứa mình không chỉ là lời thất hứa- Ảnh minh hoạ. 

Thương... Là khi chỉ cần cùng ăn, nghe vị thức ăn em nấu, anh biết tất thảy hôm ấy em đang buồn vui hay giận hờn. Là bên em, chỉ cần một ánh nhìn, một cái ôm, một lần hôn, bao nhiêu muộn phiền mình bỏ lại ngoài kia then cửa. Là nghe câu từ em nói một nửa, anh lập tức biết đoạn sau em muốn kể thêm chuyện gì, là khi em cuộn mình gối đầu lên ngực anh thổn thức, anh biết cả đời mình chỉ cần một người ở đấy, chẳng rời đi. Là anh hiểu em đủ và thấu em vừa, thấy em ngủ trễ liền biết em đang có chuyện buồn còn giấu, mỗi khi em im lặng, anh chỉ cần ở yên đó, ngồi bên, chẳng lâu sau, em sẽ tự mở giọng để giãi bày.

Cuộc đời chẳng biết rõ ngày mai, bão giông hôm nay, mình thay nhau đỡ lấy. Biết đâu một sớm thức dậy, bỗng thấy người kia là cả cuộc đời. Tử tế với nhau trước đã, em ơi... Để mai này già nua trước lúc qua đời, về uống tách trà bên hiên nhà nhỏ. Ngồi nhìn nhau chẳng cần nói rõ. Mà tự hiểu, mình yêu... mình luôn nhớ về nhau rất nhiều. Để tự biết, mình đã có quãng thời gian hạnh phúc, cùng nhau làm mọi việc. Để rồi nhớ, đã có những buổi sáng mình thức dậy bên nhau, mình cùng nói về tương lai, về ngôi nhà và những đứa trẻ… Những buổi sáng đó, em như chú mèo nhỏ tựa đầu vào vai anh, thì thầm với anh “tình yêu đẹp biết bao”, em muốn cùng anh tận hưởng những giây phút hạnh phúc này mãi mãi. Để rồi anh biết, hạnh phúc thật giản đơn, quan trọng là biết nâng niu từng giây phút.

Chỉ sợ nhiều ngày sau, những con đường chúng ta đi chẳng còn in cùng dấu chân nhau nữa. Khoảng cách giữa hai đứa mình không chỉ là lời thất hứa, không chỉ là sự thất vọng, không chỉ là lần thất tình, mà còn là cả những lần lặng im, chẳng ai đủ sức vá víu cho lành. Khi cãi vã, mình đánh mất hạnh phúc. Lúc bất hòa, mình rơi mất bình yên. Lần làm thinh, mình không còn nắm níu. Hết thương tim mình đau. Hôm hết yêu, mình nuối tiếc vốn cũng muộn màng.

Yêu mà chẳng dốc tâm can, thì thôi đừng phí thời gian của mình...

Huỳnh Khải Vệ

Bạn đang đọc bài viết Yêu mà chẳng dốc tâm can, thì thôi đừng phí thời gian... tại chuyên mục Gia đình - Tình yêu của báo Đời sống Pháp luật. Mọi thông tin góp ý phản hồi xin gửi về hòm thư dsplonline.toasoan@gmail.com hoặc Hotline: 098.310.8812
Tin tài trợ
Flipboard
Tình yêuhạnh phúcgiông bãocuộc đơi
Nguồn: Tinnhanhonline

Xem thêm tin chuyên mục Đời sống