`

Lời xin lỗi mẹ muộn màng của người con trai tuổi 30

Chủ nhật, 19/03/2017 | 21:00 GMT+7

Sự kiện:

Nuôi dạy - Giáo dục con cái

Khi viết lên những dòng tâm sự thật về cuộc đời mình là khi bản thân tôi đã trở về con số 0, không còn ai thân thiết bên cạnh, đặc biệt là người mẹ hiền yêu dấu đã vĩnh viễn ra đi.

Tôi tên Hưng, ở tuổi 30 nhưng tôi chưa từng làm cho cha mẹ hài lòng về mình. Hiện tại tôi sống cô đơn trong sự ghẻ lạnh của họ hàng, làng xóm. Khi viết lên những dòng tâm sự này, tôi chỉ mong những người con đã và đang hư hỏng như tôi hãy bình tâm suy nghĩ lại.

Tôi lớn lên trong một gia đình không mấy khá giả, nhưng cũng không phải quá thiếu thốn, có bao nhiêu tiền của, cha mẹ đều dành hết cho chúng tôi ăn học. Nhưng rồi một ngày, khi đó tôi đang học lớp 8 bố mẹ tôi chia tay đường ai nấy đi vì lý do cha tôi thường xuyên rượu chè, cờ bạc... Hai chị em tôi sống cùng mẹ.

Từ ngày đó, tôi bắt đầu buông thả theo lũ bạn xấu để chơi game và bỏ học triền miên. Dù thế, tôi vẫn lừa dối mẹ mình vẫn lên lớp thường xuyên và vòi vĩnh tiền mẹ để đóng học phí. Cầm số tiền đó, tôi đem nướng sạch vào những cuộc vui vô bổ. Năm lớp 10, chúng tôi chuyển nhà lên thành phố, tôi theo học trường mới.

Giọt nước mắt hối hận muộn màng của đứa con hư hỏng.

Những tưởng ở môi trường mới tôi sẽ thay đổi, nhưng không, đám bạn ở thành phố còn ăn chơi hơn thanh niên làng rất nhiều, chúng rủ tôi chơi bài bạc, đi thử cảm giác mạnh ở những quán bar, quán karaoke... Khi đó đang tuổi mới lớn nên tôi rất tò mò, ai rủ gì cũng thử.

Ban đầu chúng cho tôi chơi không mất tiền, vì gia đình tôi làm gì có tài sản gì quý giá để đem bán. Nhưng chơi lâu những thứ đó tôi dần bị nghiện, tôi bỏ học hẳn thậm chí bỏ cả nhà đi biền biệt. Đến lúc này, mẹ tôi nhận được giấy thông báo của trường là tôi không đi học nữa mẹ mới vỡ lẽ, đi tìm tôi, lôi tôi về an ủi có, khóc lóc có... nhưng dường như những lời nói của mẹ tôi đều bỏ ngoài tai.

Một cậu học trò 17 tuổi bắt đầu bước vào đời bằng những thứ xấu xa đã khiến cuộc đời tôi như xuống dốc không phanh. Có lần thiếu tiền chơi bời tôi về nhà ăn trộm, mắng chửi khi mẹ cố giữ tôi ở lại. Hoặc có đôi lần đi ăn trộm cùng đám bạn... khi trót lọt không sao nhưng cũng có khi bị gia chủ phát hiện, bị đánh “thập tử nhất sinh”.

Hơn 2 năm ròng, mẹ tôi vẫn kiên trì khuyên tôi quay lại học. Bất chấp lời khuyên nhủ của mẹ tôi đã không nghe lời. Vì lo cho chị em tôi, lại buồn phiền vì đứa con hư hỏng nên có đôi lúc tôi nhận thấy mẹ đã gầy yếu lại càng gầy yếu và già đi rất nhiều.

Tôi bỏ nhà đi biền biệt, tôi sống lang bạt đủ mọi nơi. Sau những tháng ngày sống buông thả, trong một trận ốm nặng tôi đi xét nghiệm và nhận kết quả bị nhiễm HIV. Vì đi biệt xứ nên tôi cũng không liên lạc cho gia đình. Đến khi nhận được kết quả đó, biết mình không còn cơ hội làm lại cuộc đời, tôi mới bắt đầu nhớ về người mẹ, người chị của mình. Nhưng lại cũng hay tin mẹ đã qua đời hơn 1 năm trước. Cảm giác mất mát đi người thân khiến tôi vỡ òa cảm xúc, khóc không thành tiếng, tôi vội vã trở về quê hương nhưng nơi đây đã không còn bóng dáng mẹ.

Ở tuổi 30, khi viết lên những dòng tâm sự thật về cuộc đời mình là khi bản thân tôi đã trở về con số 0, không còn ai thân thiết bên cạnh, đặc biệt là người mẹ hiền yêu dấu đã vĩnh viễn ra đi. Giờ đây, tôi chỉ muốn nhắn gửi đến mẹ một lời xin lỗi muộn màng của đứa con hư hỏng và tôi cũng muốn gửi đến những chàng trai trẻ, những ai đã và đang đi vào con đường mà tôi đã chọn xin hãy tránh xa, đừng để đến khi hối hận thì mọi chuyện đã quá muộn…

Quang Hưng

Bạn đang đọc bài viết Lời xin lỗi mẹ muộn màng của người con trai tuổi 30 tại chuyên mục Tâm sự gỡ rối của báo Đời sống Pháp luật. Mọi thông tin góp ý phản hồi xin gửi về hòm thư dsplonline.toasoan@gmail.com hoặc Hotline: 098.310.8812
Flipboard
Tin tài trợ
hư hỏngnhiễm hivhối hậnbỏ nhà
Nguồn: Tinnhanhonline.vn

Xem thêm tin chuyên mục Đời sống