`

Đẫm nước mắt chuyện chàng trai xin mở nắp quan tài trao nhẫn cưới

Thứ tư, 24/12/2014 | 19:48 GMT+7

Một đám cưới như dự tính của Phạm Công Trình (ở Tam Điệp, Ninh Bình) và Đỗ Thị Lan (ở Từ Sơn, Bắc Ninh) không bao giờ thành sự thật bởi tai nạn thảm khốc ở Sa Pa đã cướp đi mạng sống của người vợ chưa cưới. Và trước khi tiễn đưa người yêu về bên kia thế giới, Trình đã xin phép gia đình mở nắp quan tài, trao nhẫn cưới và nhận Lan làm vợ…

Đẫm nước mắt chuyện chàng trai xin mở nắp quan tài trao nhẫn cưới - Ảnh 1

Bức ảnh cả hai chụp chung trong ngày lễ tốt nghiệp của Lan luôn được Trình mang theo bên mình (ảnh do nhân vật cung cấp).

Trao nhẫn cưới trong đám tang

Đã hơn 3 tháng trôi qua, nhưng chàng trai Phạm Công Trình (25 tuổi) vẫn chưa quên được giây phút sinh tử trong chiếc xe khách bị lao xuống dốc khi đang từ Sa Pa về Hà Nội vào tối 1/9. Đó cũng là ngày định mệnh cướp đi mạng sống của Đỗ Thị Lan (24 tuổi), người vợ chưa cưới của Trình, khiến cho những dự tính của đôi trẻ mãi mãi dang dở.

Trò chuyện với Trình, những ký ức về một tình yêu đẹp giữa chàng trai cố đô với cô gái đất quan họ vẫn còn như ngày hôm qua. Nhắc lại kỷ niệm, có những lúc Trình thoáng cười vì hạnh phúc nhưng có khi anh lại gục xuống như chực khóc. “Giá như không xảy ra tai nạn kinh hoàng đó, giờ chúng tôi đã là vợ chồng”, Trình đau đớn nói.

Nhớ lại cái ngày chiếc xe lao xuống vực sâu, Trình kể: “Hôm trước khi xảy ra tai nạn hai ngày, Lan điện cho tôi nói là lên Sa Pa chơi với hai người bạn rồi rủ tôi đi cùng. Mặc dù giận người yêu vì dự định 2/9 gia đình chúng tôi sang để nói chuyện cưới hỏi của hai đứa, nhưng sau giây phút đó, tôi cũng vội bắt xe lên Lào Cai với cô ấy rồi hai đứa đi chơi ở Sa Pa rất vui vẻ. Chúng tôi định sau khi về sẽ thưa chuyện với gia đình để xin cưới vào tháng 9 âm lịch.

Khoảng 6 giờ chiều 1/9, chúng tôi lên xe về Hà Nội. Chúng tôi nằm đọc báo cách nhau một lối đi. Khi xe khởi hành được khoảng 30 phút thì tôi nghe thấy tài xế hét xe mất phanh, nghe vậy cả hai đứa hốt hoảng vội ôm nhau thì xe đã chảo đảo, rồi xoay tròn. Chiếc xe lật xuống vực khiến tôi và Lan bị văng ra khỏi cửa kính. Lúc văng ra, tôi ngất lịm đi nhưng một lúc sau thì tỉnh dậy. Mặc dù rất đau nhưng tôi cố bò lê người tìm kiếm Lan nhưng không được. Do quá đau, tôi tiếp tục bất tỉnh và được mọi người đưa vào viện cấp cứu. Đến hôm sau, tôi mới biết tin Lan đã mất”.

“Có lẽ trong đời, tôi chưa bao giờ chịu một nỗi đau lớn như thế. Tôi không biết phải thế nào và cũng không nhớ lúc đó mình phản ứng như thế nào. Tôi chỉ biết nói với người bạn đi cùng, mua cho tôi cặp nhẫn cưới. Dù sao, tôi và Lan cũng đã quyết định sẽ lấy nhau, nên còn cơ hội, tôi muốn trao chiếc nhẫn cưới cho Lan”, Trình nhớ lại.

Sau khi người bạn vội vã đi mua nhẫn, khoảng 1h chiều ngày 2/9, gia đình đưa Lan trở về quê nhà ở Từ Sơn, Bắc Ninh. Sau khi các thủ tục tổ chức tang lễ được tiến hành xong thì một chuyện bất ngờ xảy ra: Trình xin phép bố mẹ gia đình hai bên được trao nhẫn cưới cho Lan để thỏa ước nguyện nên vợ, nên chồng. Bất ngờ nhưng cả họ hàng hai bên gia đình của Trình và Lan đều đồng ý. Nhưng vì kiêng kỵ, khi kim đồng hồ chỉ sang ngày mới, Trình mới mở nắp quan tài, đeo vào tay Lan chiếc nhẫn cưới, mà lẽ ra, tháng 11 vừa rồi, cả hai đã vui vẻ và hạnh phúc trong sự chứng kiến của bạn bè, họ hàng nội ngoại.

Giờ đây, khi Lan, người mà Trình đã xem như là vợ đã mãi mãi không còn bên cạnh mình thì đi đâu, bên người Trình vẫn có bức ảnh mà cả hai chụp ngày Lan nhận bằng đại học. Trình bảo, mang theo bức ảnh đó, để luôn thấy Lan ở bên cạnh.

“Nếu em đầu thai, anh sẽ tìm cho bằng được”

Khi trở về Bắc Ninh làm lễ 100 ngày mất của Lan, Trình đã lang thang ở những nơi mà cả hai đã có nhiều kỷ niệm thời yêu nhau. Trình tranh thủ ghé vào ký túc xá Đại học Kinh tế Quốc dân (Hà Nội), nơi đã cho anh những ngày hạnh phúc với tình yêu thời sinh viên; hay đi qua chiếc cầu trước Bệnh viện Bạch Mai, nơi mà cả Trình và Lan đã không biết bao nhiêu lần nắm tay đi qua đó…

Vậy mà, giờ đây ngồi ở một cái ghế đá trong góc ký túc, bên Trình vẫn có hình ảnh tươi cười của Lan, nhưng đó chỉ là bức ảnh mà cả hai chụp chung ngày Lan nhận bằng đại học giờ luôn được Trình mang theo bên mình. Nhớ lại chuyện tình của mình, Trình kể, cách đây 4 năm, lúc đó đang là sinh viên năm 3 của Đại học Kinh tế Quốc dân, cứ chiều đến, Trình lại ra sân ký túc xã đá cầu cùng với bạn bè. “Ở đó, tôi gặp Lan. Cảm nhận ban đầu về em là cô gái hiền lành, rất dễ mến. Qua những lời hỏi han, chúng tôi dần quen nhau và tôi yêu Lan khi nào không hay. Sau này, khi Lan tặng bài hát "Vâng em yêu anh" thì tôi hạnh phúc đến mất ngủ”, Trình nhớ lại.

“Chúng tôi dự định sẽ cưới vào tháng 9 nhuận nên cả hai gia đình đều muốn hai đứa ở gần nhau. Lúc đầu tôi xin việc ở Hà Nội, nhưng do không ổn định nên về quê làm. Trước khi tai nạn, chúng tôi cũng đã có ý định xin cho Lan một công việc nào đó ở Ninh Bình nhưng chưa nơi nào nhận. Bây giờ thì mọi dự định đều dang dở, còn đám cưới mà tôi, Lan và mọi người mong chờ giờ chỉ là ký ức”, Trình xúc động.

Sau ngay Lan mất, để nguôi ngoai nỗi đau, Trình tìm đến phật pháp và tu thiền. Có lẽ, đó là cách mà Trình có thể lấy lại được thăng bằng trong cuộc sống.

Ngưỡng mộ về mối tình của đôi trai gái, trong chương trình Lễ tưởng niệm các nạn nhân tử vong vì tai nạn giao thông tại Việt Nam với thông điệp "Tưởng nhớ người đi - Vì người ở lại" vừa qua, người ta đã lấy hình ảnh của Trình và Lan để tái hiện trên sân khấu. Và ca khúc “Ai trả lại em cho tôi” do nhạc sĩ Tuấn Nghĩa sáng tác dựa trên mối tình này cũng khiến nhiều người xúc động rơi nước mắt.

“Bố mẹ và cả nhà Lan quý và thương tôi lắm. Có hôm sang nhà Lan, bà nội còn gọi riêng ra một góc, bảo rằng đáng lẽ cuối năm được ăn cưới hai đứa, bà dể dành được mấy chỉ vàng, bao giờ cưới bà cho, giờ lại thành cháu rể bà trong cái cảnh này. Bố Lan biết tôi tu theo thầy cũng mua cho một cái tràng hạt bằng gỗ sưa, còn mẹ Lan thì nhà có chuyện gì cũng gọi báo tin. Các bác, các chú, các thím, các cậu, các mợ, lần nào tôi về thắp hương cho Lan cũng sang chơi. Những điều đó, tôi thấy được an ủi”, Trình chia sẻ.

Nói về tương lai, Trình bảo chưa biết được điều gì. Còn về tình yêu với Lan, như một dòng tâm sự trên Facebook: “Anh tin vào kiếp sau, anh tin vào nhân duyên của chúng mình. Anh sẽ cố gắng tu tập, sẽ cố gắng nguyện cầu cho em sớm được siêu thoát, được đầu thai làm một kiếp người hạnh phúc. Khi ấy, anh sẽ tìm em cho bằng được, để lại được lo lắng cho em, lại được chăm sóc em, được thấy em hạnh phúc, thấy em vui vẻ, thấy em an bình... Vì em xứng đáng được như thế”.

Bạn đang đọc bài viết Đẫm nước mắt chuyện chàng trai xin mở nắp quan tài trao nhẫn cưới tại chuyên mục Gia đình của Tạp chí Đời sống và Pháp luật. Mọi thông tin góp ý phản hồi xin gửi về hòm thư dsplonline.toasoan@gmail.com hoặc Hotline: 098.310.8812
Flipboard
mở nắp quan tài trao nhẫn cướitai nạn giao thôngtai nạn thảm khốc ở Sa Patình yêu đẹpSa PaLào Cai
Theo Giadinh.net.vn

Xem thêm tin chuyên mục Đời sống