Là vợ chồng, không "phòng thân" chỉ thiệt?


Thứ 5, 05/09/2013 | 06:41


Lúc chưa lấy chồng tôi từng nghĩ, đã là vợ chồng thì tất cả đều chung: chung nhà, chung con, chung giường… ; cần gì phải tính toán, so đo. Thế nhưng sau gần 5 năm chung sống, tôi nhận ra, nếu mình không biết cách phòng thân sẽ bị thua thiệt.

Đó kh&oc?rc;ng chỉ là k?nh ngh?ệm của một ngườ? đ&at?lde; có g?a đ&?grave;nh mà còn là cách để tránh những tổn thương cho ngườ? phụ nữ. Kh? ngườ? ta đ&at?lde; hết y&ec?rc;u thương th&?grave; đồng t?ền có sức mạnh rất gh&ec?rc; gớm. Họ có thể bất chấp thủ đoạn để g?ành g?ật đến đồng xu cuố? cùng vớ? ngườ? từng đầu gố? tay ấp n&ec?rc;n chuyện "thủ" cũng "b&?grave;nh thường th&oc?rc;?". A? học hết được chữ "ngờ". 
Lúc chưa lấy chồng t&oc?rc;? từng nghĩ, đ&at?lde; là vợ chồng th&?grave; tất cả đều chung: chung nhà, chung con, chung g?ường&hell?p; ; cần g&?grave; phả? t&?acute;nh toán, so đo. Thế nhưng sau gần năm năm chung sống, t&oc?rc;? nhận ra, nếu m&?grave;nh kh&oc?rc;ng b?ết cách phòng th&ac?rc;n sẽ bị thua th?ệt. Kết luận đó t&oc?rc;? rút ra kh&oc?rc;ng chỉ từ những chuyện đ&at?lde; xảy đến vớ? ngườ? th&ac?rc;n quen mà t&oc?rc;? được chứng k?ến mà còn từ ch&?acute;nh cuộc h&oc?rc;n nh&ac?rc;n của t&oc?rc;?. Chồng t&oc?rc;? chưa có "quan hệ ngoà? luồng" kh?ến t&oc?rc;? phả? đề phòng nhưng anh lu&oc?rc;n t&?grave;m cách vun vén cho b&ec?rc;n nộ?, thủ thế vớ? t&oc?rc;?. V&?grave; vậy, t&oc?rc;? đ&at?lde; mất lòng t?n trong chuyện tà? ch&?acute;nh vớ? chồng.

Trước đ&ac?rc;y, mỗ? lần về thăm nhà nộ?, t&oc?rc;? thường b?ếu t?ền ba mẹ chồng và các c&oc?rc; các chú ở qu&ec?rc;. Nh?ều lần, anh bảo t&oc?rc;? kh&oc?rc;ng phả? làm thế, có g?a đ&?grave;nh th&?grave; phả? vun vén cho m&?grave;nh chứ. T&oc?rc;? thấy anh nó? cũng đúng n&ec?rc;n tuyệt nh?&ec?rc;n đố? vớ? b&ec?rc;n ngoạ?, t&oc?rc;? kh&oc?rc;ng g?úp đỡ g&?grave; th&ec?rc;m. Lương tháng của anh chỉ đưa cho vợ một nửa, t&oc?rc;? kh&oc?rc;ng thắc mắc g&?grave;, còn tự b?ện m?nh là có thể anh cần ch? t?&ec?rc;u nh?ều thứ n&ec?rc;n mớ? thế.

Toàn bộ ch? ph&?acute; trong nhà đều dựa vào lương của t&oc?rc;?. Tháng nào th&ac?rc;m hụt, t&oc?rc;? phả? xoay th&ec?rc;m v?ệc này v?ệc khác để bù vào. Có lẽ, t&oc?rc;? sẽ m&at?lde;? như vậy nếu kh&oc?rc;ng t&?grave;nh cờ b?ết chuyện kh? mớ? s?nh con chưa đầy nửa tháng&hell?p;

Lúc đó, mẹ chồng t&oc?rc;? từ qu&ec?rc; l&ec?rc;n chăm sóc t&oc?rc;? s?nh nở. Một lần, t&oc?rc;? đang ngủ mơ màng (mọ? ngườ? chắc nghĩ t&oc?rc;? đ&at?lde; ngủ say), th&?grave; nghe mẹ con anh nó? chuyện. Mẹ chồng bảo: "Con Út nó? sao tháng này mày chưa gử? t?ền về để nó sắm vàng". Chồng t&oc?rc;? đáp: "Dạo này vợ con s?nh n&ec?rc;n kh&oc?rc;ng dư nh?ều, tháng sau gử? lu&oc?rc;n".

Mẹ chồng nó? t?ếp: "G&?grave; th&?grave; g&?grave;, phả? b?ết lo cho m&?grave;nh, anh em như thịt vớ? da, vợ chồng như áo cở? ra thay vào...". Nghe xong, t&oc?rc;? lạnh cả sống lưng&hell?p; Sau này, t&oc?rc;? mớ? b?ết, mỗ? tháng chồng t&oc?rc;? đều gử? t?ền nhờ em gá? mua vàng t&?acute;ch cóp, b&ec?rc;n nhà nộ? có v?ệc cần cứ lấy đó mà xà?. Số vàng đó vừa là của phòng th&ac?rc;n của anh, vừa để lo cho g?a đ&?grave;nh b&ec?rc;n nộ?.

B?ết chuyện, t&oc?rc;? uất đến tận cổ. Trong lúc t&oc?rc;? làm quần quật k?ếm t?ền lo cho cuộc sống chung th&?grave; anh lạ? lén lút vun vén r?&ec?rc;ng. Nhưng, v&?grave; đ&at?lde; có con chung, t&oc?rc;? kh&oc?rc;ng muốn làm lớn chuyện.

 
G?ờ đ&ac?rc;y, hàng tháng, mọ? ch? ph&?acute; g?a đ&?grave;nh t&oc?rc;? và anh đều ch?a đ&oc?rc;?. Còn lạ?, lương ngườ? nào ngườ? ấy g?ữ, muốn làm g&?grave; th&?grave; làm. T&oc?rc;? cũng đ&at?lde; t&?acute;ch cóp r?&ec?rc;ng được một khoản kha khá. T&oc?rc;? cảm thấy, cuộc sống như vậy thoả? má? hơn, kh&oc?rc;ng phả? lo sau này nếu xảy ra chuyện g&?grave; m&?grave;nh phả? thua th?ệt&hell?p; T&oc?rc;? nghĩ, ngườ? b?ết thủ thế là ngườ? th&oc?rc;ng m?nh trong h&oc?rc;n nh&ac?rc;n&hell?p;

                                                                                                                          Nguồn: Phunuonl?ne

Link nguồn: https://doisongphapluat.nguoiduatin.vn/dspl/la-vo-chong-khong-phong-than-chi-thiet-a397.html