Sự thật về huyền thoại ngải… ăn thịt người


Thứ 6, 03/01/2014 | 07:56


Mỗi năm chỉ cho ngải ăn 2 lần vào ngày xá tội vong nhân, rằm tháng 7 âm lịch và giờ giao thừa đầu năm. Thức ăn cho ngải là… gà trống thiến hoặc trứng gà.

Mỗ? năm chỉ cho ngả? ăn 2 lần vào ngày xá tộ? vong nhân, rằm tháng 7 âm lịch và g?ờ g?ao thừa đầu năm. Thức ăn cho ngả? là… gà trống th?ến hoặc trứng gà.

Ngả? cùng vớ? bùa chú (tạm gọ? là tà thuật) của g?ớ? pháp sư đã xuất h?ện trong xã hộ? nước ta từ thuở xa xưa khẩn hoang lập ấp và đã trở thành một phần của văn hóa tâm l?nh dân tộc V?ệt. Trả? qua bao b?ến cố thờ? cuộc, cho đến tận bây g?ờ, tà thuật vẫn âm thầm tồn tạ? trong xã hộ? h?ện đạ?. Không ít ngườ? vẫn t?n rằng, tà thuật là một phần không thể th?ếu trong cuộc s?nh tồn.

Họ t?n rằng, tà thuật có thể đ?ều kh?ển thánh thần hoặc sa? kh?ến những l?nh hồn ngườ? chết tác động vào ngườ? sống để đẩy lù? mọ? thứ tật bệnh và kéo dà? tuổ? thọ. Họ cũng t?n rằng, tà thuật có thể b?ến một loạ? thực vật (cây ngả?) hoặc côn trùng (trùn ngả?) trở nên có l?nh hồn như con ngườ?.

Rất nh?ều năm, PV đã t?ếp cận và hòa nhập vớ? g?ớ? pháp sư để tìm h?ểu về thế g?ớ? dị b?ệt này nhằm g?ả? mã những bí mật của tà thuật.

Vì nh?ều lý do tế nhị, trong loạt bà? này, chúng tô? chỉ đề cập đến một góc nhỏ trong thế g?ớ? ngầm của g?ớ? tà thuật, đó là ngả? ăn thịt.

Cuộc săn lùng vô vọng

G?ữa năm 2012, nghe t?n Chau Som, Hòa thượng trụ trì ngô? chùa Pnom P? Lơ trên nú? Nam Vy thuộc huyện Tr? Tôn (An G?ang) có nuô? loạ? ngả? này, một nhóm pháp sư 5 ngườ? do thầy Tư Ẩn (vì lý do tế nhị, chúng tô? đổ? tên nhân vật này) cư ngụ ở quận Bình Thạnh, TP HCM dẫn đầu tìm đến. Ngườ? v?ết bà? này được Tư Ẩn cho tháp tùng.

Theo lờ? đồn, vị sư trụ trì ngô? chùa đó thuộc hệ phá? T?ểu thừa - Pà L? - Phật g?áo Nam Tông. Ngoà? đạo hạnh cao, ông còn là một cao thủ về bùa, chú, ngả? thuật. Ông đã dùng tà thuật cứu chữa được rất nh?ều ngườ? bị rắn độc cắn trong tình trạng thập tử nhất s?nh. Có ngườ? đã sù? bọt mép, t?m mạch ngưng nhịp, ông đọc thần chú, dập ngả? đắp vào vết thương, chỉ sau ít phút nạn nhân có thể tự ngồ? dậy ra về(?)

Thánh sư Chau Som, ngườ? đã từng sở hữu cây huyết ngả? độc thần tướng.

Thầy Tư Ẩn vạch kế hoạch táo bạo: Đích thân ông để cho rắn lục cắn. 4 ngườ? còn lạ? kh?êng ông lên chùa để cho sư cứu chữa đồng thờ? quan sát tìm vườn ngả?. Kh? đã chấm được tọa độ, chờ cho Tư Ẩn khỏe mạnh, cả bọn sẽ chọn một đêm tố? trờ? đột nhập vườn ngả?. Thầy Tư Ẩn sẽ dùng tà thuật của mình "trục" ngả? về.

Kh? đến chùa Pnom P? Lơ, Tư Ẩn và nhóm bạn hữu hoàn toàn thất vọng vì vị sư Chau Som đã qua đờ?. Vị sư cả truyền nhân là Chau K?m Sa chỉ mớ? 25 tuổ? cho b?ết, ngày xưa ông ngoạ? (sư Chau Som) có "nuô?" một vườn huyết ngả? trong hốc đá bí mật g?ữa rừng trên đình Pnom P? Lơ. Đó là loạ? ngả? ác nên ông ngoạ? không truyền thụ cho con cháu bí quyết nuô?, luyện. Ông chỉ truyền bí pháp dùng ngả? trị rắn cắn cứu ngườ?. Ông qua đờ? mang theo cả vị trí bí mật vườn huyết ngả?.

Tư Ẩn cùng nhóm bạn hữu bỏ hẳn 2 ngày leo nú? lùng sục và hỏ? han dân địa phương nhưng vô vọng.

Trong g?ớ? tà thuật khu vực m?ền Nam, thầy Tư Ẩn khá nổ? t?ếng. Ông s?nh năm 1940 ở Trảng Bàng (Tây N?nh). Năm 1960, Tư Ẩn về Bình Thành (Đồng Tháp) thọ g?áo một huyền thoạ? tà thuật là thầy Ba Cao Lãnh. Tên kha? s?nh của thầy Ba Cao Lãnh là Lê Văn Khẩn.

Năm 1963, Tư Ẩn bị chính quyền chế độ cũ bắt quân dịch. Kh? ch?a tay, Tư Ẩn được sư phụ Ba Cao Lãnh tặng một sợ? dây đeo cổ có ch?ếc nanh heo nạm bạc đã được "tươm bùa" để đạn… tránh né. Năm 1965, kết thúc một trận g?ao tranh vớ? du kích Củ Ch?, Tư Ẩn phát h?ện ngực mình đau. Kh? nhìn xuống thì thấy ngực áo rách bươm, sợ? dây bùa không còn nhưng da còn ?n hằn dấu bầm tím hình ch?ếc nanh heo. Và Tư Ẩn suy đoán là ch?ếc nanh heo đã đỡ 1 v?ên đạn găm đúng ngực mình.

Chết hụt, Tư Ẩn đào ngũ trở về Cao Lãnh t?ếp tục theo thầy học đạo tà thuật. Nhờ tà thuật, Tư Ẩn dùng phép "ẩn thân" thoát được rất nh?ều cuộc săn lùng đào b?nh của quân cảnh chế độ cũ cho đến kh? đất nước thống nhất. Nhờ trốn quân dịch, Tư Ẩn đã học hết bà? của sư phụ Ba Cao Lãnh.

Năm 1989, thầy Ba Cao Lãnh qua đờ?, thọ 99 tuổ?, Tư Ẩn mớ? trở về Sà? Gòn mưu s?nh. Ở một góc Đồng Tháp, danh t?ếng thầy Ba Cao Lãnh tạo thành một luồng g?a? thoạ? ly kỳ dân g?an cho đến tận bây g?ờ. Tư Ẩn kể rằng, kh? còn sống, thầy Ba Cao Lãnh có nuô? một vườn ngả? tổ gọ? là "huyết ngả? độc thần tướng".

Chỉ có đích thân thầy Ba Cao Lãnh và Tư Ẩn mớ? được phép t?ếp cận vườn ngả?. Mỗ? kh? vào vườn ngả?, Tư Ẩn phả? n?ệm chú hộ thân. Thầy Ba Cao Lãnh cho rằng những ngườ? yếu pháp thuật, kh? đến gần sẽ bị ngả? ăn thịt dẫn đến lở loét dần cho đến chết.

Thức ăn của ngả? là thịt gà và… máu

V?ệc chăm sóc vườn huyết ngả? này là một kỳ công. Ngoà? v?ệc xây tường thấp có dán bùa cách ly ngả? vớ? mô? trường bên ngoà?, đúng g?ờ ngọ mỗ? trưa và mỗ? đêm, sư phụ dùng nước "dạ thủy" ngậm vào mồm phun sương để "tắm" cho ngả?. Để lấy nước dạ thủy, Tư Ẩn dùng một tấm vả? thưa g?ăng 4 góc g?ữa trờ? đêm.

Ở g?ữa tấm vả? găm 1 cây đ?nh để tạo thành vùng trũng. Mũ? ch?ếc đ?nh hướng vào m?ệng 1 cá? cha? đặt dướ? tấm vả?. Hơ? sương thấm vào tấm vả? thành nước, chảy vào vùng trũng qua ch?ếc đ?nh rơ? vào cha?. Một phần nước sương pha vớ? 10 phần nước mưa tạo thành nước tắm cho ngả?. Để có đủ nước "tắm" ngả? quanh năm, sư phụ dành hẳn một cá? chum lớn để dự trữ nước mưa.

Sau mỗ? lần "tắm", ngả? phả? được "sưở? ấm" bằng hơ? nhang và "nghe" thần chú.

Mỗ? năm chỉ cho ngả? ăn 2 lần vào ngày xá tộ? vong nhân, rằm tháng 7 âm lịch và g?ờ g?ao thừa đầu năm. Thức ăn cho ngả? là… gà trống th?ến hoặc trứng gà.

Một cây thuộc chủng họ huyết ngả? huyền thoạ?.

Chính Tư Ẩn là ngườ? được sư phụ g?ao nh?ệm vụ cho ngả? ăn. Trước kh? cho ngả? ăn, con gà phả? được tắm rửa thật sạch rồ? chờ khô lông mớ? đưa vào vườn ngả?.

Đến tận bây g?ờ Tư Ẩn vẫn còn sởn ga? ốc mỗ? kh? nhớ tớ? cảnh ngả? ăn thịt gà.

Con gà được thả vào vườn ngả? đang ung dung thư thá? đ? sục thức ăn. Những cây ngả? có vẻ h?ền lành như cỏ, bất chợt rùng mình như đang ngủ ngon bị đánh thức. Những nhánh nhỏ nằm sát đất quắp lấy chân gà rất nhanh rồ? co duỗ? l?ên tục. Mỗ? lần con gà g?ẫy g?ụa, đám ngả? lạ? lao xao co duỗ? những sợ? nhánh để s?ết chặt hơn. Khoảng 1 phút sau, toàn bộ con gà bị quấn chặt nằm sát đất, cổ bị s?ết cứng không kêu được một t?ếng.

Đến lúc này, hầu như toàn bộ vườn ngả? đều hướng về phía con gà để hưởng thụ. Những sợ? lông dà?, ướt vươn ra bám vào da thịt con gà. Sau và? ngày, con gà chỉ còn trơ lông và xương. Thỉnh thoảng Tư Ẩn lạ? thấy một chú chuột vô phúc nằm bó xác trong vườn ngả?.

Trứng gà ném vào, đám ngả? cũng lao xao rồ? quấn lấy. Và? ngày sau, vỏ trứng còn nguyên nhưng lòng trứng không còn.

Kh? sa? kh?ến ngả? thực h?ện một "ph? vụ" cúng tế nào đó, sư phụ hoặc Tư Ẩn phả? thưởng cho ngả? một bữa t?ệc máu. Sư phụ và Tư Ẩn dùng dao trích huyết của mình vào một cá? chén rồ? rướ? lên đám ngả?. Nó cũng lao xao đón nhận lấy máu như mừng rỡ, vu? sướng. Những sợ? lông ngả? chụm đầu vào những g?ọt máu tươ?, say sưa hưởng thụ.

Theo mô tả của Tư Ẩn, loạ? ngả? độc này cao khoảng nửa mét, gần như không có lá chỉ có hoa và những sợ? nhánh. Những cánh hoa có nh?ều sợ? lông màu đỏ như máu. Đầu mỗ? sợ? lông đều long lanh một g?ọt nước. Đ?ều đặc b?ệt là kh? no, ngả? héo, kh? đó? ngả? vươn thẳng đà? hoa tua tủa ra khắp nơ?. Ban ngày hoa tỏa hương thơm nhưng ban đêm lạ? hắt ra một thứ mù? thố? rất khó chịu.

Theo Công An Nhân Dân

Link nguồn: https://doisongphapluat.nguoiduatin.vn/dspl/su-that-ve-huyen-thoai-ngai-an-thit-nguoi-a16547.html