`

Bi kịch của chữ Kỳ 12: Phát súng giữa xóm liều và giấc mơ của ông lão họa sỹ

Thứ bảy, 14/05/2016 | 19:29 GMT+7

Sự kiện:

Bi kịch của chữ

(ĐSPL) - Tiếp tục câu chuyện về Hậu “Aka”- một đại ca giang hồ cộm cán, trong số báo này, nhà báo Việt kể lại cuộc đụng độ tại một xóm liều của 2 băng nhóm tội phạm.

(Bản quyền tiểu thuyết tự truyện “Bi kịch của chữ” thuộc về tác giả Nguyễn Việt Chiến, mọi sao chép về tự truyện này (nếu có) trên các báo, các trang mạng, các báo điện tử khác... đều phải được sự đồng ý của tác giả, nếu tác giả không cho phép, đề nghị các báo không được sử dụng vì sẽ vi phạm bản quyền cuốn tiểu thuyết tự truyện này).

Ảnh minh họa

Người bạn tù tỏ ra rất háo hức khi nghe Việt kể tiếp câu chuyện đàn anh Hậu “Aka” ở bang “xí thùng” xuống chơi gái ở xóm liều: ...Nhìn qua khe cửa sổ, phát hiện thấy đám du côn xóm cứt đang dao, búa dàn trận quanh khu nhà trọ, Hậu “Aka” vội bấm máy, gọi ngay cho một ông anh giang hồ thứ thiệt điều quân tới xóm cứt, giải cứu cho đàn em.

Sau đó, bước tới cửa sổ, hắn nói vọng sang nhà hàng xóm, giọng không giấu nổi vẻ khùng khoằng: “Xin lỗi làm ông anh mất ngủ. Tôi cảm ơn việc cảnh báo của ông anh về đám chọi con ruồi nhặng kia. Tí nữa, ông anh xách xe đi làm, báo hộ cho bọn Lộc “vũ phu” và Phong “đại bàng” ở cái xóm cứt này biết, có thằng Hậu “Aka” ở bang “xí thùng” xuống đây chơi gái. Có giỏi tí nữa giáp mặt, chào hỏi nhau bằng mấy đường lê này nhá. Bố mày mà không nổi lửa đốt sạch cái xóm cứt của chúng mày thì không còn xứng danh là Hậu “Aka” từng vào sống ra chết đâu!”.

Nói rồi, hắn rút khẩu súng ngắn K59 để trong túi quần, lên đạn đánh “soạch” một cái khiến cô tình nhân đang “trần như nhộng” mặt mày tái dại, vội vã mặc quần áo.

Bất thình lình, Hậu chõ mồm ra ngoài, giọng cộc cằn như chó sủa: “Bố mày bắn cảnh cáo bọn xóm cứt phát đạn này như một lời tuyên chiến đới. Có giỏi vào đây đấu súng với bố ngay nhá”.

Quát xong, hắn kề súng lên chấn song cửa sổ, nổ một phát đánh “đoành” lên giời. Phát súng khiến mấy nhà hàng xóm xung quanh đấy lâm vào cơn hoảng loạn, mọi người chạy túa ra xem có chuyện gì.

Chừng chục phút sau khi Hậu “Aka” nổ phát súng chỉ thiên làm kinh động bọn giang hồ trong xóm, thì đám du thủ du thực dao, kiếm đầy mình ở bang “xí thùng” đi trên xe ô tô con và vài chục xe máy, rầm rầm đổ quân vào xóm cứt. Rất may, không có chuyện đụng độ lớn xảy ra. Đám đàn anh số má của bang “xí thùng” đã nói chuyện phải, trái với đám Lộc “vũ phu” và Phong “đại bàng” ở xóm cứt.

Vì đây, chỉ là sự hiểu lầm do chưa kịp “chào hỏi” nhau cho phải nhẽ của đám anh em giang hồ, chứ không phải chuyện tranh giành địa bàn bảo kê làm ăn của nhau. Và, “ngưu tầm ngưu, mã tầm mã”, chẳng phải nói nhiều, chỉ sau ít phút dàn xếp, các đàn anh giang hồ và Hậu “A ka” cùng đám đầu gấu du thủ du thực của xóm cứt đã khật khưỡng ngồi chén chú, chén anh bên nhau khá thân mật tại một quán bia lớn gần đó.

Từ đấy, hai bang “xí thùng” và “xóm cứt” đi lại, giao hảo với nhau trong mối thâm tình khá keo sơn, mặn nồng... Hậu “Aka” gọi ông thân sinh ra mình là ông già khốt- ta-bít mặc dù ông là một họa sỹ khá tài danh của đất Hà thành. Do vợ mất sớm, để lại hai đứa con, một trai và một gái, ông họa sỹ lâm vào cảnh gà trống nuôi con. Đứa con gái lớn đã đi lấy chồng, còn Hậu “Aka” cũng chẳng ở với bố.

Sau khi đi tù về, Hậu “Aka” lấy bạn bè giang hồ làm vui. Nó quanh năm suốt tháng “dạt vòm” và thi thoảng lắm mới tạt qua nhà thăm bố già khốt-ta-bít được dăm tiếng đồng hồ, rồi lại bỏ đi.

Khuya hôm ấy, đã quá nửa đêm. Người họa sỹ già chưa ngủ được. Gian buồng chật hẹp của ông chập chờn những mảng màu tối sáng, vẫn mù mịt khói thuốc. Phải cố quên đi và ngủ thôi, ông tự nhủ. Rồi đèn tắt. Giấc ngủ muộn có phần nào đó giống như một bức tranh của trường phái trừu tượng. Phải thưởng thức, ngẫm ngợi khá công phu.

Nhưng có lẽ chẳng ai thưởng ngoạn vẻ đẹp của hội họa khi bụng mình còn đói. Người mua tranh xưa nay phần lớn là những người khá giả. Hoặc chí ít ngày cũng được hai bữa cơm, rượu tươm tất. Còn cánh họa sỹ lúc này, xem ra không ít người phải chạy ăn đong từng bữa như cảnh nghiệp ông. Tranh bán rẻ đã đành, thậm chí lại còn bị ăn cắp bởi những người yêu mến mình một cách láu cá.

Đã mấy tháng nay, ông không bán nổi một bức tranh. Cũng còn may là mấy bức ký họa được một tay sưu tầm mua theo kiểu bố thí, giúp ông sống thoi thóp. Đêm về khuya, con phố tối trông như một chiếc bẫy chuột khổng lồ, đang rình đợi cùng với những giấc mơ nghiến răng ken két, mộng mị cùng vôi cát.

Sắp thiu thiu ngủ, chợt ông thấy có tiếng đàn bà thì thào đâu đó trong căn buồng của mình. Quái ! từ hồi vợ mất, ông vốn sống độc thân. Họa hoằn lắm, dăm tháng mới có hơi bóng một người đàn bà thoảng qua. Ấy là hồi ông còn trẻ. Chứ giờ thì rượu còn không đủ uống. Thiết gì !... Sau khi nghe ngóng một hồi, ông phát hiện ra tiếng trò chuyện là của mấy người đàn bà trong các bức tranh ông vẽ.

Một người nói: Em còn ướt, hắn đang vẽ dở. Chắc chiều nay đói quá, run tay, không vẽ nổi. Có thằng bạn tạt qua. Hắn như bắt được vàng. Bỏ ra phố kiếm chút rượu suông. Một giọng khác ghen tỵ: Hắn vẽ em ba tháng chưa xong. Còn chị chỉ chừng ba ngày. Nhiều ít như thế, đủ thấy sự công phu và hời hợt là chuyện ngẫu hứng của kẻ sáng tạo.

Người kia phản đối: Thời gian chưa hẳn là một chuẩn mực. Em thấy chị đẹp hơn, nói được nhiều hơn cả về hình hài và tâm trạng. Thế hắn có ngủ với chị không? Kẻ trả lời cười ngất: Mới vẽ có một phần tranh, hắn đã đòi ôm ấp, vuốt ve. Chị hỏi: Thế không chịu được à? Chàng lúng túng phân bua: Sự sáng tạo phải được rung động và cọ xát thì tranh mới có hồn. Thế đấy, thế nào rồi hắn cũng ngủ với em.

Có tiếng chép miệng: Tội nghiệp chàng, gọi là âu yếm nhau trong mộng mị thì đúng hơn. Chứ mấy ông này đã bán cả phần hồn, phần xác cho nghệ thuật thì ngoài đời còn hơi sức gì.

Tiếng một người khác: Không hiểu trong đời vẽ của mình, hắn đã bán bao nhiêu phụ nữ như chúng ta. Đấy là một tội ác! Phải rồi - cả đám người đẹp nhao nhao lên: Rồi cũng sẽ đến lượt chúng mình bị bán, bị đổi lấy rượu và ngũ cốc. Trong một xã hội văn minh, tội mua bán phụ nữ phải khép vào hình phạt nặng nhất, mà hắn thì thường xuyên bán rẻ chị em mình hết ngày này qua tháng khác.

Có tiếng gào lên: Phải treo cổ, phải chung thân! Người họa sỹ già chồm dậy, mắt hoa vì đói, vì sợ bị khủng bố và bắt tù. Từ các bức tranh trong phòng vẽ, những người đẹp hung hãn nhảy xổ vào họa sỹ.

Ông đập tường, la hét, kêu cứu. Khi hàng xóm dỡ cửa vào được, thấy ông nằm bất tỉnh nhân sự dưới chân những giá vẽ ngổn ngang, đổ vỡ. Họ gọi xích lô đưa ông tới bệnh viện. Lúc ấy, trời chưa sáng hẳn. Phố đêm trở lại yên tĩnh với cái vẻ âm u của một chiếc bẫy chuột khổng lồ...

Ngày hôm sau, hai chị em Hậu “Aka” hớt hải vào trông nom bố trong bệnh viện. Ông già họa sỹ gầy rộc đi một cách thảm hại. Ông thều thào trên giường bệnh: "Căn buồng ấy có ma, các con à! Từ hồi mẹ chúng mày mất đến giờ thỉnh thoảng ma lại về. Có đến mấy loại ma. Ma người lớn, ma trẻ con, ma đàn ông, ma đàn bà, ma nhiều lắm...".

Hậu "A ka" không tin:"Ông cứ nằm mơ, nói mớ, những đêm con về ngủ với ông, có thấy ma quỷ gì đâu?"." Mày không biết, mỗi khi thoáng thấy bóng mày về, mấy con ma quen lỉnh đi hết, nó ngửi thấy mùi sát khí từ cái con lê A ka mày giắt trong người, vậy thôi". Thở không ra hơi, ông già chợt thiếp đi trên cái giường bệnh đầy mùi thuốc. 

(Còn tiếp...)

Tiểu thuyết tự truyện của nhà thơ, nhà báo NGUYỄN VIỆT CHIẾN

Xem thêm video Tin tức: 

[mecloud]RWrbqwbmGg[/mecloud]

Bạn đang đọc bài viết Bi kịch của chữ Kỳ 12: Phát súng giữa xóm liều và giấc mơ của ông lão họa sỹ tại chuyên mục Tin trong nước của Tạp chí Đời sống và Pháp luật. Mọi thông tin góp ý phản hồi xin gửi về hòm thư dsplonline.toasoan@gmail.com hoặc Hotline: 098.310.8812
Flipboard
đâm bố dượng vì đánh mẹtrẻ sơ sinh chết đột ngộtphát súngbếp trưởng Jack LeePhan Tôn Tịnh Hải và Alain NguyễnVua dầu bếp nhí
Theo nguoiduatin.vn

Xem thêm tin chuyên mục Tin tức