`

Bi kịch của chữ Kỳ 17: Câu chuyện tình ở trạm quân y dã chiến

Thứ sáu, 27/05/2016 | 13:25 GMT+7

Sự kiện:

Bi kịch của chữ

(ĐSPL) - Kỳ báo trước, nhà báo Việt với những tâm sự u ẩn trong những ngày dài bi phẫn và những đêm dài mất ngủ ở trại tạm giam. Kỳ báo này, trong mạch hồi tưởng, Việt lại kể tiếp câu chuyện về mối tình dang dở của anh trong chiến trường.

(Bản quyền tiểu thuyết tự truyện “Bi kịch của chữ” thuộc về tác giả Nguyễn Việt Chiến, mọi sao chép về tự truyện này (nếu có) trên các báo, các trang mạng, các báo điện tử khác… đều phải được sự đồng ý của tác giả, nếu tác giả không cho phép, đề nghị các báo không được sử dụng vì sẽ vi phạm bản quyền cuốn tiểu thuyết tự truyện này).

Những ngày dài nằm trong trại giam, theo nhu cầu của người bạn tù cùng buồng, nhà báo Việt đã trở thành người kể chuyện “chuyên nghiệp”. Ngày nào hắn cũng bắt anh phải thao thao bất tuyệt đủ các loại chuyện trên giời dưới bể. “Đến giờ kể chuyện đêm khuya rồi đấy ông anh. Câu chuyện về thằng cha Hậu “Aka” gặp ma hết rồi phải không? Hôm nay, ông anh kể tiếp câu chuyện về mối tình “sét đánh” của mình ở trong chiến trường nhé!”, hắn nhắc nhở. “Hôm trước, tớ kể đến đâu rồi nhỉ?”. “Đến đoạn sau khi bắn cháy mấy chiếc trực thăng, anh xung phong cõng một nàng thương binh về bệnh xá...”. “Ờ, tớ nhớ rồi!”, Việt tiếp tục câu chuyện:

...Khi đưa được số chị em bị thương về tới quân y viện dã chiến dưới chân núi cũng là lúc nắng chiều đã tắt, Việt và các đồng đội mệt rã người sau một ngày quần nhau với trực thăng và đi bộ xuyên rừng gần chục cây số. Bạn bè không hiểu được tại sao anh lại có thể cõng một nữ thương binh đi cả một quãng đường dài như vậy. Có nhiều lúc, anh em cùng trung đội bảo tạm dừng lại để chặt ít cành cây làm thêm chiếc cáng đặt cô ấy lên, nhưng anh bảo cứ đi tiếp vì số lính tải thương đều có việc cả rồi, chẳng anh nào đi tay không. “Cô này cũng nhẹ lắm, khoảng gần năm chục ký, bằng chiếc ba lô và một cơ số đạn 12,7 ly thôi các cậu ạ! Thôi cố gắng đi nhanh lên, không chị em mất nhiều máu, nguy hiểm đến tính mạng đó”, anh vừa đi vừa giục giã.

Bi kịch của chữ Kỳ 17: Câu chuyện tình ở trạm quân y dã chiến - Ảnh 1

Ảnh minh họa.

Thật ra, có một sức mạnh khác biệt làm anh quên đi nỗi nhọc mệt, vất vả khi cõng trên lưng cô gái trẻ bị thương ở chân. Điều này, anh không dám nói ra, sợ đồng đội chê cười. Chính cái mùi phụ nữ như một thứ hương liệu đặc biệt đã tiếp thêm cho anh sức lực. Nàng áp chặt cả bầu ngực thanh nữ vào lưng anh, nó nóng hôi hổi như vòm trời căng đầy sức sống thịt da đàn bà đang khao khát. Thỉnh thoảng anh phải xốc nàng lên, tay anh lại phải vòng dưới cặp đùi nhạy cảm và cặp mông tròn lẳn, nóng ran của nàng. Anh thấy trái tim mình đập nhanh hơn, máu chảy rạo rực hơn. Mái tóc nàng quấn lấy vai anh, làm anh mê đắm như lạc bước vào rừng đêm trong mùi hương của lá rừng ngây ngất. Không hiểu nàng gội đầu bằng thứ lá rừng đặc biệt gì mà mùi vị lại thơm tho, quyến rũ đến vậy. Hai cánh tay của nàng tự dưng có lúc ôm siết lấy cổ anh một cách tin cậy và mộng mị. Anh bước đi mà không phải đi, như một kẻ mộng du ban ngày giữa hai bờ thực-ảo.

Đối với Việt, đây chính là những khoảnh khắc yên bình, thanh thản nhất giữa trùng điệp bom đạn chiến tranh. Cái khoảnh khắc mà anh được cảm nhận ngay sát mình, hơi thở nóng ấm của một người con gái vừa xa lạ, vừa rất gần gũi. Nàng chính là một phần hơi thở của quê hương máu thịt gửi tới chiến trường. Tự dưng, anh cảm thấy xấu hổ và thoáng day dứt, khi thấy những ý nghĩ tội lỗi của mình về cô gái bị thương anh đang cõng trên lưng. Cô ấy bị thương nơi chân, tuy máu không còn chảy nữa nhưng đang lên cơn sốt hầm hập vì vết thương nhiễm trùng. Vậy mà anh lại mơ tưởng chuyện mơn man thân thể của nàng. Dẹp ngay ý nghĩ ấy đi, anh tự nhủ và rảo bước về phía trước cho kịp cùng đồng đội.

Đoàn người tải thương đi vào mấy chiếc lán quân y nằm dưới cánh rừng già. Những chị em bị thương nặng cần phải phẫu thuật, nhanh chóng được các nhân viên y tế khám thương và đưa ngay lên bàn mổ. Với nàng, rất may sau khi khám, phát hiện chỉ bị thương ở phần mềm, không vào xương, đã được các y sỹ xử lý sát trùng và băng bó, chuyển về điều trị ở tuyến sau. Đêm hôm ấy, anh em trong đội tải thương nghỉ lại ở bệnh xá, sáng hôm sau mới trở lại đơn vị.

Anh theo cáng thương chuyển nàng đến một chiếc lán ở bệnh xá gần đó. Lúc này nàng đã tỉnh táo hơn và nhấm nháp được một chút cháo thịt voi. Một chị y tá cho biết, trước đó vài ngày, anh em ở bệnh viện đã bắn được một con voi dữ đến phá kho của binh trạm trong khu rừng cách đấy năm, sáu cây số. Các nhân viên y tế đã phải gồng gánh, vượt đồi cao, suối sâu đưa cả tấn thịt voi về làm thức ăn tươi dự trữ cho toàn bộ quân y viện. Thật ra, thịt voi nhạt nhẽo và tơi bở, ăn không ngon bằng các loại thịt thú rừng khác, nhưng được cái voi nhiều thịt. Đây là một trong những khu rừng già cổ đại nhất nằm dọc biên giới Việt - Lào, nơi sinh sống của voi và nhiều loài muông thú quý hiếm khác.

Đêm đó, nàng có lúc tỉnh dậy, cười mủm mỉm, nắm chặt tay anh. Hình như nàng cũng nhận ra cái cảm xúc bất chợt, đã thôi thúc anh suốt quãng đường anh cõng nàng tới quân y viện này. Lúc đó, áp má vào vai anh, nàng cũng bịn rịn cảm nhận thấy mùi mồ hôi đàn ông nơi anh thật gần gũi. Do vậy, nàng đã áp chặt ngực mình vào lưng anh như muốn trao gửi. Sáng mai, anh về đơn vị và hai người sẽ chia tay nhau. Nên đêm nay, họ muốn thức cùng nhau. Nàng tên Phong Lan, một loại hoa rừng tuyệt đẹp hiếm hoi, thường chỉ nở trên các tán cây cao trong các khu rừng già. Phong Lan cho anh biết quê cô ở Thái Bình, cô là quân y sỹ ở một binh trạm thuộc đường dây 559, được cử xuống một đơn vị nữ dân công chuyên vận chuyển hàng hóa giữa các binh trạm. Trao đổi với nhau địa chỉ nơi binh trạm đóng quân, anh và nàng hẹn gặp lại nhau sau khi nàng xuất viện. Biết họ thức đêm với nhau, ngồi nói chuyện một lát, cô y tá ý nhị bảo anh trông giúp bệnh nhân rồi trở về lán của mình.

Đêm về khuya, một mùi hương thoang thoảng theo gió đêm lọt vào mái lán. Anh thì thào: “Mùi thơm của loài hoa mang tên em đấy, mùi hương tinh khiết đến kỳ lạ và có gì đấy rất bí ẩn, quyến rũ như tình yêu ban đầu của một người con gái, phải không em?”. Nàng gật đầu, mở to đôi mắt long lanh nhìn lên. Anh khẽ cúi người xuống, đặt nụ hôn nóng bỏng lên môi nàng. Họ hôn nhau đắm đuối trong bóng đêm, trong mùi hương kỳ lạ của loài hoa rừng chưa nhìn thấy mặt. Anh vừa hôn vừa se sẽ luồn tay vào ngực áo nàng, và cảm thấy nàng đang ưỡn ngực lên cho những ngón tay thô ráp của anh mơn man trìu mến. Hơi thở của họ phả vào nhau đầy âu yếm. Anh nằm xuống cạnh nàng lúc nào không biết.

-Chắc em còn đau vết thương nơi chân lắm phải không? Anh hỏi.

-Cũng đỡ rồi anh ạ, lúc khâu vết thương lại, em đau quá tưởng muốn chết! Nàng nói.

-May mà không phải cắt chân, anh cứ lo em bị hoại tử phải tháo khớp như nhiều chị em khác bị thương trưa nay.

-Thương mấy chị hy sinh quá anh ạ! Đêm hôm qua, nằm với nhau ở binh trạm, các chị còn ríu rít kể cho bọn em nghe về mối tình đầu của các chị ấy ở hậu phương. Hồi ấy, họ yêu nhau mà chỉ dám nắm tay nhau, chỉ dám hôn lên má thôi, chẳng dám làm gì cả. Vậy là các chị ấy hy sinh khi còn là trinh nữ, các cụ xưa bảo thế là thiêng lắm phải không anh?

-Đúng đấy, thiêng lắm em ạ! Bà nội anh kể lại, ngày xưa bọn Tàu phong kiến sang nước ta, khi chôn giấu của cải, chúng thường chôn sống các trinh nữ 13-14 tuổi đi theo để làm thần giữ của, chúng cho vào mồm trinh nữ mấy hạt thóc, rồi lấy xi gắn kín miệng lại, trói chân, trói tay chôn sâu vào hầm vàng. Chôn của cải cùng các trinh nữ xong, chúng xóa sạch mọi dấu tích, san bình địa bên trên nơi giấu của, để không ai biết. Chúng còn vẽ bản đồ bí mật, mang về nước để sau này con cháu sang tìm. Bà anh kể, ở làng anh, ngày ấy có bố con một người Tầu sang ta đã mấy đời, hình như sang để tìm của, nên suốt đời ông bố chiều nào cũng chống gậy, trên tay cầm mảnh giấy gì đó như tấm bản đồ, tha thẩn ra phía cánh đồng ngày xưa là bãi tha ma cũ để tìm thứ gì đó. Có lẽ tìm mãi không thấy, sau khi ông bố qua đời, đến lượt ông Tàu con cứ chiều chiều lại tha thẩn ra mấy cánh đồng ngày trước ông bố thường ra, mong kiếm tìm thứ gì đó. Thế rồi, có một ngày, gia đình người con bí mật dời đi nơi khác mà không báo ai biết. Sau đó, người làng phát hiện, có một đống mối to đùn lên nơi cánh đồng mà bố, con người Tàu ngày trước thường ra tìm kiếm thứ gì đó. Gạt đống mối đi, người làng thấy có một ngách hầm đào sâu xuống chừng dăm ba mét, dưới đó có mấy chiếc bát cổ sứt vỡ và hai cái bát hương, ngoài ra chẳng còn gì. Người ta bảo, đứa con ông Tầu già, sau khi xác định được địa điểm cất giấu vàng của tổ tiên, đã thức trắng mấy đêm liền ra cánh đồng đó để đào trộm. Sau khi đào được của, nó đã cùng gia đình bán xới đi nơi khác.

-Chuyện nghe rùng rợn quá anh nhỉ! Nàng thì thào rồi ôm chặt lấy anh mặc cho vết thương nơi chân đang tấy đau dưới lớp băng vải dày cộp.

(Còn tiếp...)

Tiểu thuyết tự truyện của nhà thơ, nhà báo NGUYỄN VIỆT CHIẾN

[mecloud]F8u8W8bZk3[/mecloud]

Bạn đang đọc bài viết Bi kịch của chữ Kỳ 17: Câu chuyện tình ở trạm quân y dã chiến tại chuyên mục Tin trong nước của Tạp chí Đời sống và Pháp luật. Mọi thông tin góp ý phản hồi xin gửi về hòm thư dsplonline.toasoan@gmail.com hoặc Hotline: 098.310.8812
Flipboard
điện thoại iPhone 7chuyện tìnhapple. fptNguyễn Việt Chiếnnhà vănnhà báolọc hóa dầuđại úyTrường Sơn

Xem thêm tin chuyên mục Tin tức