Trai họ “Sở” rùng mình với án tử của người tình cũ


Thứ 2, 23/09/2013 | 04:36


(ĐSPL) - Một buổi chiều đẹp trời đang dạo chơi công viên nước Hồ Tây cùng người yêu, Đạt đứng tim khi tin nhắn đến từ một số điện thoại hình như đã từng có trong bộ nhớ: “Anh à, anh có khỏe không? Em vừa đi xét nghiệm về, dương tính.

(ĐSPL) - Một buổ? ch?ều đẹp trờ? đang dạo chơ? công v?ên nước Hồ Tây cùng ngườ? yêu, Đạt đứng t?m kh? t?n nhắn đến từ một số đ?ện thoạ? hình như đã từng có trong bộ nhớ: “Anh à, anh có khỏe không? Em vừa đ? xét ngh?ệm về, dương tính. Em thấy buồn. Nhớ anh”. Từng câu, từng chữ như ngàn mũ? dao đâm thẳng vào cuộc tình ngọt ngào mà Đạt đang có bên cạnh.Lấy cớ đau bụng, Đạt đưa ngườ? yêu về nhà rồ? một mình lặng lẽ tìm góc quán xa lạ, nhìn khó? thuốc trên tay đang vần tỏa. Hình như, đó là lần đầu t?ên, Đạt b?ết suy nghĩ về cuộc đờ?...Trụy lạc trong men tình vụnTô? quen Đạt khá lâu, đủ để cảm nhận về một gã tra? ham sắc, co? v?ệc ch?ếm đoạt các cô gá? ngây thơ, nhẹ dạ, còn tr?nh trắng là một thú vu? duy nhất ở đờ?. Lúc đầu, nghe Đạt kể về những lần mày mò cả đêm lên mạng ?nternet chỉ để săn gá? ngủ một đêm xong rồ? “next” (từ bỏ – PV), tô? thấy co? thường. Nhưng rồ?, mặt trá? của xã hộ? ngày càng lộ l?ễu, tô? dần nhận ra Đạt cũng chỉ là nạn nhân của một thó? ăn chơ? sa đọa, không đ?ểm dừng.Cho đến kh? nhìn Đạt vù? đầu trong khó? thuốc và day dứt về quá khứ đã qua, gầy rộc đ? bở? những lo lắng hậu quả hàng loạt cuộc tình không b?ên g?ớ? của mình, tô? thầm trách, thương, rồ? lạ? muốn làm một đ?ều gì đấy để những ngườ? như Đạt sớm nhận ra sa? lầm của mình, quay đầu là bờ!Đạt s?nh năm 1985, quê ở Vĩnh Phúc. Nhưng cá? mặt đ?ển tra? và g?à dặn trước tuổ? đã vô tình cho Đạt sự chín chắn cần th?ết để trở thành một bờ va? đích thực vớ? các em tuổ? bỡ ngỡ vào đờ?. Nỗ? buồn mặc định trên khuôn mặt vì mặc cảm g?a đình tan vỡ tạo sự lạnh lùng, lãng tử lạ? là một đ?ểm cộng kh? đứng trước các cô gá? nhẹ dạ. Đạt kể, bố mẹ ch?a tay từ kh? Đạt còn chưa b?ết bò. Lớn lên, nghe những ngườ? hàng xóm nó? lạ? chuyện mẹ có quan hệ bất chính vớ? ngườ? tình cũ, bố bắt được nên đay ngh?ến đuổ? mẹ Đạt đ? rồ? cũng bỏ đ? đâu không thấy t?n tức gì, Đạt g?ận bà nộ? đã g?ấu mình chuyện “tày đình” như thế.Mườ? tuổ?, Đạt bỏ theo mấy thanh n?ên làng đ? phu hồ lang thang vào tận TP.Hồ Chí M?nh. Không ngườ? thân thích, một mình Đạt sớm sống đờ? bụ? và bươn chả? tự lớn lên. Đến năm 18 tuổ?, Đạt trở ra Hà Nộ?, tìm được công v?ệc lao động chân tay cho một công ty chuyên về nộ? thất. Không “dính” vào ma túy hay đập đá như nh?ều gã tra? hư hỏng, Đạt vù? mình vào một sở thích bệnh hoạn: Ngủ vớ? các cô gá? để thỏa mãn dục vọng.Thường, ban ngày, Đạt đ? làm, tố? về onl?ne trên các trang mạng đ?ện tử kết bạn rồ? tán tỉnh. Lao động chân tay lếch mếch, nhưng được cá? Đạt khá phong độ nên chỉ cần d?ện và? bộ đồ tươm tất là tha hồ “chém g?ó” vớ? các em tuổ? teen. Có lần, Đạt lừa cả một em rằng mình là công an này, nọ. Khéo lờ?, rót mật vào ta?, em nào cũng “say” Đạt như đ?ếu đổ.Đạt lấy v?ệc ch?ếm đoạt tình nhanh chóng thành thú vu? duy nhất thờ? tra? trẻ và ch?a tay để các em nước mắt ngắn dà? níu kéo lạ? là một n?ềm vu? lớn. Tô? hỏ?, có phả? vì ám ảnh tuổ? thơ mà Đạt muốn trả thù đàn bà? Đạt bảo, không phả?: “Em không yêu a? cả, chỉ yêu bản thân mình. Cá? gì em muốn thì em làm cho bằng được, không thích nữa thì đứt đuô? con nòng nòng. Chưa từng có g?ọt nước mắt nào kh?ến em rung động”.Khéo "rót mật", Đạt "đoạt tình" được rất nh?ều cô gá?(ảnh m?nh họa)
Day dứt án tử từ ngườ? tình cũĐạt luôn tự hào mình là gã Sở b?ết chọn lọc nên yêu toàn gá? ngoan. Cô nào lâu lắm thì được ha? tháng, không thì một tuần, ha? tuần. Bình thường, Đạt chỉ cưa chưa đầy ba ngày, các cô em đã đổ cá? rụp. Nh?ều em tự buông lờ? và hành động tán tỉnh Đạt trước. “Đổ rồ? thì như món ngon bê tận m?ệng, mờ? ông xơ?, a? mà k?ềm chế được. Không “chén” nó lạ? bảo mình là thằng tám vía”, Đạt ngụy b?ện cho những trụy lạc của mình.Thường sau mỗ? cuộc tình, Đạt bặt vô âm tín. Có cô, Đạt chỉ nó? yêu sau ha? ngày thì ch?a tay luôn vì lý do không hòa hợp về tình dục. Mặc cho cô gá? k?a nước mắt ngắn dà? vì đã trót dạ? trao cá? ngàn vàng cho ngườ? yêu, Đạt vẫn quyết từ bỏ.Nh?ều lần, Đạt đưa ra lý do ch?a tay rất có lý theo k?ểu: Anh không chọn một ngườ? vợ không b?ết nấu ăn, không b?ết g?ặt quần áo cho ngườ? yêu, hoặc cũng có lúc lý do đưa ra là mẹ anh không thích tuổ? của em. Kh? ngườ? yêu vặn vẹo, bảo tạ? sao anh không nó? sớm trước kh? chúng ta lên g?ường vớ? nhau, Đạt chỉ lạnh lùng nó? “Không hợp, ch?a tay, thế thô?”. Cần th?ết, Đạt có thể tắt máy trong một thờ? g?an dà?, hoặc là đổ? luôn số đ?ện thoạ?.Chính vì những cuộc tình chớp nhoáng, Đạt chưa bao g?ờ nhớ được số đ?ện thoạ? của bất cứ cô gá? nào mà Đạt đã từng nó? lờ? yêu, có kh? tên cũng bị xóa nhòa ngay bở? những cuộc tình mớ?. T?n nhắn của cô ngườ? yêu nào đó mà Đạt mớ? nhận được, là lần đầu t?ên kh?ến Đạt suy nghĩ về lố? sống của mình. Phả? mất qua và? ba sự l?ên hệ, Đạt mớ? xác định được đúng đó là số đ?ện thoạ? của Hương, ngườ? Yên Bá?, cô ngườ? yêu mà Đạt ch?a tay cách đây ha? tháng.Đạt tâm sự: “Rõ ràng mình đã từng ngủ vớ? ngườ? ta. Bây g?ờ ngườ? ta nh?ễm HIV thì chắc chắn mình không thoát được án tử. Nếu đ? xét ngh?ệm sẽ rõ ngay nhưng em không dám vì lo sợ. Mà không đ? xét ngh?ệm thì bị ám ảnh. Cả tuần nay, em ăn không ngon ngủ không yên mà vẫn chưa b?ết nên làm thế nào. Tự nh?ên, sau bao nh?êu năm xa nhà, em lạ? thèm có bố mẹ bên cạnh, vì thấy mình quá cô đơn. Em có thể lên g?ường vớ? rất nh?ều ngườ? nhưng hình như chưa bao g?ờ em yêu họ. Bở? thế, em không oán trách họ, nhưng em cũng không b?ết nên làm thế nào. Chỉ b?ết cầu mong đó là một t?n nhắn đùa, hoặc là có sự nhầm lẫn nào đó...”Trong quán cà phê hôm đó khoảng ha? t?ếng đồng hồ, tô? đã đ? qua cả quãng đờ? thanh n?ên gần mườ? năm của Đạt. Đ?ều kh?ến tô? day dứt không phả? là những sa? lầm mà Đạt đã tự gây ra, cũng không phả? là những cô gá? thỏ, na? đã h?ến thân cho gã tra? họ Sở. Tô? suy nghĩ về cá? đ?ều mà Đạt b?ết sợ! Kh? b?ết sợ, con ngườ? ta sẽ b?ết dừng, mà b?ết dừng là có thể bước sang một con đường khác. Tô? mong là như thế và động v?ên Đạt mạnh dạn đ? xét ngh?ệm! Nếu thực sự có một phép màu thì t?n rằng Đạt sẽ b?ết sống khác đ? để có được hạnh phúc!

T?êu chuẩn yêu là phả? đạt “3 Ng”

Trong danh sách tình cũ của Đạt tính từ kh? Đạt ra Hà Nộ? sống cho đến bây g?ờ đủ các các tỉnh từ Hà Tĩnh trở ra. Đạt tâm sự vớ? tô?: “Yêu con gá? m?ền Trung rất khéo, nấu ăn ngon, nó? năng nhẹ nhàng. Con gá? m?ền Bắc thì tâm lý nhưng nhõng nhẽo hơn. Thích nhất là yêu mấy cô ở khu vực m?ền nú?, vừa trắng trẻo, x?nh gá? mà ngây thơ, thẳng thắn, dễ từ bỏ, đúng t?êu chuẩn “3 ngờ” (Ngon, Ngoan và Ngu). Thậm chí vớ? những cô ngườ? yêu này, em chưa bao g?ờ phả? bỏ t?ền tú? cho những cuộc hẹn hò”.

Dương Thu

Link nguồn: https://doisongphapluat.nguoiduatin.vn/dspl/trai-ho-so-rung-minh-voi-an-tu-cua-nguoi-tinh-cu-a2384.html