`

Gần đất xa trời: Lão nông biến thành tú ông

Thứ năm, 03/10/2013 | 09:12 GMT+7

Tiếng đã 70 tuổi nhưng ông còn khoẻ lắm, nhân viên nữ nào đến làm việc trong quán đều "qua tay" ông hết. Nhà nghỉ M.H cũng là nhà nghỉ của một trong những đứa con ông N. "sò".Dùng sơn nữ câu khách mua dâm xứ Mường Động

Chúng tôi dừng chân tại thị trấn Bo (huyện Kim Bôi, tỉnh Hòa Bình) trong ánh sáng chạng vạng của buổi chiều tà. Ánh đèn đường vàng vọt leo lét chiếu sáng thị trấn bé nhỏ, thưa thớt, chiều dài ước chừng chưa tới 3km. Sau khi chạy xe suốt một quãng đường dài, điều quan trọng lúc này đối với chúng tôi là nhanh chóng tìm được một nơi để nghỉ ngơi, phục hồi sức khoẻ.

Tuy nhiên tìm mỏi mắt mà không thấy bóng dáng một nhà nghỉ nào. Cực chẳng đã, chúng tôi phải dừng chân ở một quán ăn bên đường để hỏi thăm. Nữ chủ quán trạc 40 tuổi đon đả mời chào. Quán vắng hoe, vài vị khách đang châu đầu vào bàn rượu.

Gần đất xa trời: Lão nông biến thành tú ông - Ảnh 1

Cánh xe ôm tại trung tâm thị trấn có thể đưa "hàng" đến tận nơi nếu khách có yêu cầu.

Biết chúng tôi đang có nhu cầu tìm phòng nghỉ, chị chủ quán vồn vã: "Ở đây cũng có phòng nghỉ, cùng nhà dân nhưng không thoải mái, giá chỉ có 20 ngàn đồng/đêm/người. Nếu muốn thuận tiện từ A-Z, các chú phải đi vài km nữa vào sâu trong khu vực suối khoáng Kim Bôi. Ở đó thoải mái chỗ nghỉ, dịch vụ nhưng là khu du lịch nên giá cả khá đắt. Muốn gần hơn thì có thể đi vài trăm mét nữa, theo hướng suối khoáng có nhà nghỉ M.H. Muốn nữa thì qua đường nhờ mấy ông xe ôm dẫn đi... tìm chỗ tắm”.

Thấy chúng tôi có vẻ tần ngần, bà chủ quán "bật mí": "Nếu chỉ có nhu cầu "tới Y" thì các chú đi vào khu suối khoáng, trong đó có địa điểm tắm lá thuốc, xông hơi, đấm bóp. Giá vé chỉ khoảng hơn 200 ngàn đồng, có nữ nhân viên phục vụ "tới Y". Còn muốn ngủ nghỉ từ A-Z phải tìm đến quán H.R của ông N. "sò". Ở đây lúc nào cũng có hàng chục nhân viên để chọn lựa.

Sở dĩ ông N. có biệt danh là N. "sò" là vì trước kia ông là nông dân chính hiệu, chuyên đi đánh bắt cua, cá nên mọi người trong vùng đặt cho ông là N. "sò". Ông N. "sò" đã ngoài 70 tuổi rồi nhưng còn rất khỏe, vợ cả chết, các con đều đã trưởng thành và cũng kinh doanh nhà nghỉ.

Hiện ông đang chung sống với một người phụ nữ trẻ hơn mình rất nhiều. Nhân viên nữ nào đến làm việc trong quán đều "qua tay" ông hết. Ông ấy khỏe lắm! Nhà nghỉ M.H cũng là nhà nghỉ của một trong những đứa con ông N. "sò". Nếu đến đó, khách cần nhân viên (gái mại dâm) thì đều phải gọi từ quán của ông N. "sò" chở xuống...".

Ngạc nhiên trước những thông tin từ nữ chủ quán ăn vừa giới thiệu, chúng tôi chỉ còn biết mắt tròn, mắt dẹt nhìn nhau. Điều khiến chúng tôi muốn tìm hiểu đây là một huyện miền núi cách Hà Nội hàng trăm km, là nơi sinh sống chủ yếu của đồng bào dân tộc thiểu số, kinh tế còn nhiều khó khăn thì gái mại dâm đến từ đâu? Hơn nữa, trước khi đến đây, chúng tôi chưa từng nghe thông tin gì về nạn mại dâm ở khu vực này.

Gần đất xa trời: Lão nông biến thành tú ông - Ảnh 2

Lễ tân T. (nhà nghỉ M.H) đang sắp xếp phòng và tiếp thị dịch vụ cho khách.

…Đến việc "mục sở thị"

Theo những thông tin vừa "cập nhật" từ bà chủ quán ăn, chúng tôi quyết định mục sở thị nhà nghỉ M.H để tìm câu trả lời. Nhà nghỉ M.H nằm cách trung tâm thị trấn khoảng 2km và phải đi qua một con đường đồng dài, đầy sỏi đá. Nhà nghỉ này khá biệt lập vì nằm sâu trong làng. Ngôi nhà cao tầng hoành tráng, nằm trong một khuôn viên rộng, có hàng chục phòng nghỉ với đủ sân trước, sân sau, hòn non bộ,... và một con chó vô cùng hung dữ.

Phía sân sau là hàng chục chiếc xe máy lẫn ô tô đều được xếp thành hàng ngay ngắn, tất cả đều hướng đầu ra phía trước như muốn giấu đi biển số và sẵn sàng rời chỗ đậu cùng chủ nhân khi cần thiết. Hệ thống dây phơi với những chiếc ga, gối cũ mèm giăng như mắc cửi xộc lên mùi thuốc tẩy.

Đón khách tại quầy lễ tân ở tầng 1 là một cậu lễ tân tên T., mặt búng sữa tỏ ra rất thạo việc. Khi khách còn chưa kịp mở lời, T. nhanh nhảu tuôn ra một tràng: "Các anh có mấy người? Nghỉ nhanh hay qua đêm? Phòng đơn hay phòng đôi? Cho em mượn giấy CMND...".

Rồi như đã quá quen với công việc này, chẳng cần đợi chúng tôi phải nói, T. tiếp tục: "Nếu các anh cần nhân viên (gái mại dâm) em có thể bố trí, người dân tộc luôn (!?). Thử xem sao, nếu không ưng có thể đổi thoải mái". Rồi T. tiếp tục đưa ra mức giá: 300 ngàn đồng/lượt, 800 ngàn đồng nếu qua đêm và hứa đảm bảo an toàn tuyệt đối

Trong khi chúng tôi còn chưa kịp phản ứng, chưa bình luận gì về "những gói dịch vụ" của cậu lễ tân trẻ thì đúng lúc đó có hai vị khách nam khác phi xe tới. Nghe thấy tiếng xe, T. nhanh nhẹn lao ra hướng dẫn cho khách cất xe vào sân sau. Đón hai vị khách bước lên từ cửa sau, cũng bằng cách tiếp cận như đối với chúng tôi, T. nhanh chóng "bán" được hai phòng cùng dịch vụ cung cấp hai gái mại dâm qua đêm với giá 800 ngàn đồng/người.

Trước khi giao chìa khóa phòng cho khách, T. không quên trấn an hai vị khách có vẻ ngà ngà say bằng câu nói chắc nịch: "Anh yên tâm. Đảm bảo an toàn tuyệt đối. Hàng chuẩn, không ưng có thể đổi".

Bỏ mặc chúng tôi ngồi uống nước tại bàn, T. vội dẫn hai vị khách lên phòng đồng thời bấm điện thoại điều "hàng" đến. Chưa đầy 10 phút sau, lần lượt hai cô gái được chở đến cho khách xem mặt. Tuy nhiên, với vẻ già nua, khuôn mặt hốc hác, ánh mắt thâm quầng, nước da đen sạm, tay chân thô kệch, hai "sơn nữ" này chỉ nhận được cái lắc đầu của khách. Họ yêu cầu T. phải đổi "hàng".

Hai cô gái tiếp theo được T. điều đến cũng chẳng "sáng sủa" hơn là mấy, dù trẻ hơn hai cô trước chút đỉnh. Nhưng có lẽ vì T. khéo thuyết phục và hai vị khách cũng không có nhiều thời gian nên cuối cùng "hàng" được dẫn vào phòng...

Qua cuộc trò chuyện ngắn với gái mại dâm tên N. (33 tuổi, một trong hai người vừa bị khách chê-PV), chúng tôi được biết: Cô là người dân tộc Mường, nhà ở huyện Đà Bắc, đã bỏ chồng và có một đứa con gái 11 tuổi. N. cho biết trước khi làm nghề này, cô chỉ biết trồng rừng, phát rẫy. Từ khi bỏ chồng, cô xuống đây và xin vào làm gái mại dâm tại quán H.R để có tiền nuôi gia đình và cho con ăn học.

Nhà nghỉ M.H không chứa gái nhưng mỗi lần khách có nhu cầu thì chủ nhà nghỉ sẽ cho lễ tân liên lạc và đón các cô đến phục vụ. Những "đồng nghiệp" trong nghề như N. hầu hết thuộc các huyện, Đà Bắc, Lương Sơn, Tân Lạc... của tỉnh Hòa Bình.

Để khách hàng yên tâm và có thể qua mắt các cơ quan chức năng, chủ nhà nghỉ có rất nhiều cách xử lý riêng. Và "nguyên tắc an toàn" hàng đầu chủ nhà nghỉ đặt ra là: Không chứa gái trong nhà, chỉ khi khách cần mới điều đến. Mỗi khi có khách sẽ giữ lại CMND của khách và lễ tân sẽ bố trí hai phòng riêng rẽ cho khách và gái mại dâm.

Tranh thủ lúc T. không để ý, chúng tôi ngó nhanh cuốn sổ nhật ký đặt trên bàn lễ tân. Không khó để nhận thấy danh sách ghi lại số lần, giá tiền mà nhà nghỉ đã cung cấp dịch vụ cho khách...

Chúng tôi viện đủ lý do rồi tìm cách thoái lui. Trước khi đi, cậu lễ tân trẻ tuổi vẫn không quên dúi vào tay chúng tôi một tấm các với lời dặn: "Nếu các anh cần gì cứ gọi cho em...!". 

Một năm, mới bắt được một vụ mại dâm?

Trao đổi với PV, một cán bộ công an huyện Kim Bôi (xin được giấu tên) cho biết: “Nếu nói nạn mại dâm trên địa bàn huyện không có thì không phải nhưng hiện tượng này không hẳn là phức tạp và không thành tụ điểm. Chỉ có một vài điểm lẻ tẻ, lợi dụng cơ hội. Công an huyện đã chú trọng vào việc tuyên truyền và chấn chỉnh các điểm kinh doanh nhà nghỉ phải cam kết tuân thủ các quy định của pháp luật đồng thời luôn giám sát chặt chẽ những cơ sở có biểu hiện đáng ngờ. Trong năm 2012. công an huyện đã bắt và xử lý một đối tượng với một gái bán dâm”.

Theo Nguoiduatin

Bạn đang đọc bài viết Gần đất xa trời: Lão nông biến thành tú ông tại chuyên mục Tin tức của Tạp chí Đời sống và Pháp luật. Mọi thông tin góp ý phản hồi xin gửi về hòm thư dsplonline.toasoan@gmail.com hoặc Hotline: 098.310.8812
Flipboard
phim hoạt hình sóc chuột

Xem thêm tin chuyên mục Tin tức