Ám ảnh kinh hoàng của những lao động “chui” trở về từ Syria


Thứ 2, 16/09/2013 | 12:54


May mắn sống sót trở về quê nhà sau bao năm tháng sống trong nỗi sợ hãi, cực khổ, đến giờ những người lao động “chui” ở Syria vẫn mang nỗi ám ảnh kinh hoàng bởi cảnh bom rơi, đạn nổ nơi xứ người…

May mắn sống sót trở về quê nhà sau bao năm tháng sống trong nỗ? sợ hã?, cực khổ, đến g?ờ những ngườ? lao động “chu?” ở Syr?a vẫn mang nỗ? ám ảnh k?nh hoàng bở? cảnh bom rơ?, đạn nổ nơ? xứ ngườ?…

Cuộc sống k?nh hoàng nơ? xứ ngườ?

Gặp chúng tô?, chị Lê Thị Thảo, thôn Chí Cường, xã Hà Sơn, huyện Hà Trung, Thanh Hóa - ngườ? trở về từ Syr?a - vẫn còn ám ảnh bở? những ngày tháng ch?ến tranh nơ? đất khách, quê ngườ?. Qua mô? g?ớ?, năm 2008, g?a đình chị vay mượn, gom góp hàng chục tr?ệu đồng để chị được sang Syr?a làm thợ may.

 
Vợ chồng chị Lan không ngờ có ngày mình lạ? được đoàn tụ.

Sang đến nơ?, không b?ết t?ếng bản địa, chưa quen đường đ? lạ?, chị Thảo chỉ b?ết làm v?ệc ở nhà, không dám đ? ra đường. Tuy nh?ên làm v?ệc vất vả mà chị không hề được trả lương.

Sau đó, chị Thảo được đưa đến làm g?úp v?ệc cho một g?a đình tạ? thành phố Allepo. Nhưng rồ? chị cũng không được trả công bở? chủ nhà đã bỏ đ? sơ tán bở? cuộc nộ? ch?ến. “Bên ngoà?, t?ếng máy bay gầm rú, t?ếng bom nổ, t?ếng súng chát chúa, sau mỗ? đợt bắn phá nhìn ra bên ngoà? nhà cửa tang hoang... Những lúc như thế tô? cứ nghĩ mình sẽ chết”, chị Thảo nhớ lạ?.

Những ngày tháng sau đó, chị Thảo lạ? lưu lạc đến thủ đô Damascus, trong ngườ? không một đồng xu dính tú?. Nhìn quanh, chỉ thấy cảnh đổ nát, tan hoang. “Sau hơn 5 tháng sống trong tuyệt vọng, ngoà? đường cảnh tượng đổ nát, xe cháy, còn có cả ngườ? chết”, chị Thảo rùng mình nhớ lạ?.

Đến tháng 4/2013, chị Thảo được đưa đến Đạ? sứ quán Ph?l?pp?nes. Nhờ sự can th?ệp của Bộ Ngoạ? g?ao V?ệt Nam cùng vớ? Đạ? sứ quán Ph?l?pp?nes và Tổ chức d? dân quốc tế, chị Thảo đã được trở về quê hương.

Một trường hợp khác cũng rơ? vào hoàn cảnh như chị Thảo là chị Dương Thị Lan (35 tuổ?, ở xã Nga Bạch, huyện Nga Sơn, Thanh Hóa). Năm 2007, cũng qua đường dây mô? g?ớ?, chị Lan sang Syr?a làm thuê. Những ngày mớ? sang, chị Lan đã phả? chuyển đến 3 chỗ làm vì không được chủ trả lương. Chỗ làm cuố? cùng của chị là ở thành phố Allepo.

Tạ? đây, dù được chủ lao động hứa trả 150 USD/tháng nhưng rồ? cuố? cùng chị cũng không nhận được đồng nào. Vì là lao động bất hợp pháp nên chị không b?ết kêu a?.


Hàng ngày, chị Lan phụ g?úp chồng sửa xe máy.

Đến g?ữa năm 2012, cuộc nộ? ch?ến xảy ra. Nh?ều đêm nằm ngủ, chị choàng tỉnh vì t?ếng súng nổ. Ngoà? đường phố vắng tanh, nhà đổ sập, xe bốc cháy... “Một buổ? sáng thức dậy, tô? thấy mình bị nhốt trong nhà, họ đã bỏ đ? sơ tán hết, 3 ngày l?ền không có thức ăn. Đến ngày thứ 3 trong lúc đang đứng trên tầng nhìn xuống thấy một ngườ? đàn ông, tô? gọ? nhưng họ không nghe vì t?ếng bom đạn nổ, tô? phả? lấy m?ếng kính ném xuống, lát sau thấy thêm và? ngườ? cảnh sát đến phá cửa đưa tô? đến đạ? sứ quán Ph?l?pp?nes. Dọc đường đ? toàn cảnh đổ nát, tan hoang”, chị Lan nhớ lạ?.

Kh? đến Đạ? sứ quán Ph?l?pp?nes chị Lan được g?úp đỡ chỗ ăn, ở và l?ên lạc vớ? Đạ? sứ quán V?ệt Nam tạ? Thổ Nhĩ Kỳ để đưa chị trở về nước.

Ân hận vì suýt đẩy vợ vào chỗ chết

Mặc dù vợ đã trở về đoàn tụ cùng g?a đình sau bao năm xa cách, nhưng đến g?ờ anh Lê Xuân Sơn, chồng chị Lan vẫn còn ân hận vì quá t?n ngườ? mà đồng ý cho vợ đ? lao động. Anh không ngờ rằng, chừng ấy năm trờ?, vợ mình phả? sống trong nỗ? lo lắng, sợ hã? và khổ cực nơ? xứ ngườ?.

“Vì t?n lờ? một ngườ? mô? g?ớ? ngoà? Hà Nộ? mà suýt nữa tô? đẩy vợ mình vào chỗ chết. Thờ? g?an gần đây nghe thông t?n trên t? v? b?ết bên ấy có đánh nhau, tô? như ngồ? trên đống lửa”, anh Sơn ch?a sẻ.

Ngày trước, cuộc sống g?a đình anh chỉ trông chờ vào và? sào ruộng và quán sửa xe máy của anh Sơn nhưng g?a đình được đoàn tụ. “Cứ nghĩ để vợ đ? mấy năm k?ếm ít vốn về đầu tư, mở rộng quán sửa xe, a? ngờ từ ngày đ? đến kh? về chỉ được gần 30 tr?ệu, số t?ền vay đ? h?ện g?a đình vẫn đang phả? trả lã? hàng tháng”, anh Sơn thở dà?.

Nhớ lạ? cảnh những ngày tháng vợ chồng sống ly b?ệt, anh Sơn quả quyết: “Bây g?ờ ở nhà có rau ăn rau, có cháo ăn cháo, tô? không bao g?ờ cho vợ đ? làm ăn xa nữa”.

Còn anh Phạm Văn Ch?êu, chồng chị Thảo vẫn chưa dám t?n vợ mình còn sống trở về. Cũng vì hoàn cảnh g?a đình khó khăn mà anh Ch?êu đồng ý cho vợ đ? xuất khẩu lao động. Trước kh? đ?, ha? vợ chồng gom góp mã? mớ? được 1.200 USD để đưa cho ngườ? mô? g?ớ?, chưa kể những ch? phí khác để làm thủ tục và đ? lạ?. Sau một năm kể từ ngày đ?, chị Thảo mớ? l?ên lạc được vớ? g?a đình, bản thân chị cũng không b?ết mình đang ở đâu trên đất nước Syr?a và chỉ thông báo về quê là g?úp v?ệc g?a đình nhưng không được trả lương. Những lần l?ên lạc về g?a đình chỉ đếm trên đầu ngón tay. Đến năm thứ 4 thì mất l?ên lạc hoàn toàn.

Sau một thờ? g?an dà? mất l?ên lạc vớ? vợ, anh Ch?êu tìm đến cơ quan chức năng trình báo, nhưng do vợ anh là lao động bất hợp pháp nên không g?ả? quyết được. Những ngày tháng mất l?ên lạc vợ, ở quê, anh Ch?êu đ? dò hỏ? khắp nơ?, lo lắng, tuyệt vọng vì không b?ết làm cách nào để tìm được vợ. Đang trong lúc tuyệt vọng, g?a đình anh Ch?êu nhận được đ?ện thoạ? từ nước ngoà? l?ên lạc về từ Đạ? sứ quán Ph?l?pp?nes. “Sau kh? có địa chỉ của vợ, tô? làm đơn lên Bộ Ngoạ? g?ao x?n đưa ngườ? về”.


Theo Dantr?

Link nguồn: https://doisongphapluat.nguoiduatin.vn/dspl/am-anh-kinh-hoang-cua-nhung-lao-dong-chui-tro-ve-tu-syria-a1536.html

Tag: