Diễn vở yêu đương, sát hại dã man người tình đồng tính


Thứ 4, 04/12/2013 | 07:08


Lộc nhiều lần bắt chuyện, giả vờ liếc mắt đưa tình, trò chuyện vui cười, giả vờ động chạm đến những vùng nhạy cảm của anh H.

Lộc nh?ều lần bắt chuyện, g?ả vờ l?ếc mắt đưa tình, trò chuyện vu? cườ?, g?ả vờ động chạm đến những vùng nhạy cảm của anh H.Vở d?ễn yêu đương lừa lọcNgay từ sáng sớm ngày 7/11, Võ Quang Lộc (SN 1982, thôn 2, xã Ea Hu, huyện Cư Ku?n, tỉnh Đăk Lăk) đã được cán bộ quản g?áo thức dậy, cho lên xe bít bùng đưa đến TAND tỉnh Đăk Lăk tham dự ph?ên tòa chính mình là bị cáo. Vừa dẫn xuống xe, gã nhìn quanh vớ? hy vọng tìm ánh mắt ngườ? quen nhưng thất vọng. Một lúc lâu sau, gã mừng rỡ kh? phát h?ện có ngườ? thân trong g?a đình đến tham dự ph?ên tòa. Chỉ trong thoáng chốc, dường như, gã nhận ra nơ? mình đang đứng, khuôn mặt lạ? buồn xo.Đứng trong vành móng ngựa, vớ? khuôn mặt đ?ển tra?, dáng dong dỏng cao, Lộc lí nhí thừa nhận hành v? tộ? ác của mình. Ngay từ nhỏ, gã đã được nh?ều ngườ? khen đẹp tra?. Lớn lên, gã vẫn g?ữ được khuôn mặt thanh tú, nên có khá nh?ều th?ếu nữ để mắt đến. Cách đây chừng ba năm, trá? t?m của gã rung r?nh trước một cô gá? gốc Thanh Hóa và từng nghĩ đến chuyện thành g?a lập thất.Bị cáo Lộc đứng trong vành móng ngựa.Cũng ở thôn 2, xã Ea Hu, anh Nguyễn Phú H. (SN 1986) bị tật nguyền, bán vé số và thích ngườ? đồng tính. Lộc chính là khách hàng ruột của anh H.. Bản tính s?êng ăn b?ếng làm, lạ? thích thú vớ? trò đỏ đen, vé số, nhưng Lộc không có đủ t?ền nuô? dưỡng hứng thú. Hàng ngày, ngồ? uống cà phê, vẫn thấy anh H. đến mờ? mua vé số, lạ? thường đến nhà mình mua thỏ, nên gã nảy s?nh ý định g?ả vờ là ngườ? đồng tính, lừa tình để "thó" tà? sản.Nghĩ là làm, Lộc nh?ều lần bắt chuyện, g?ả vờ l?ếc mắt đưa tình, trò chuyện vu? cườ?, nh?ều lần, g?ả vờ động chạm đến những vùng nhạy cảm của anh H.. Qua cách thể h?ện "thân mật" ấy, anh H. cứ ngỡ gã cũng là một ngườ? "cùng hệ" vớ? mình nên nảy s?nh tình cảm. Qua nh?ều lần "thử thách", gã b?ết thừa anh H. đã sập bẫy tình nên bắt đầu thực h?ện ý định đen tố?.Và? đêm một lần, Lộc gọ? đ?ện, rủ anh H. ra quán cà phê ngồ? nó? chuyện. Sau một hồ?, gã lạ? nhỏ nhẹ rủ anh H. ra góc tố? trò chuyện. Mỗ? kh? như thế, gã lạ? thỏ thẻ vào ta? anh H. hàng loạt lờ? mật ngọt. Kh? anh H. đã rơ? vào "bẫy tình", gã bắt đầu lần mò tú? để lấy vé số và t?ền. Sau kh? đã "luộc" tà? sản, gã lạ? tìm cách "g?ở chứng" rồ? ra về.Chỉ vớ? một phương thức này, Lộc nh?ều lần k?ếm được t?ền để t?êu xà?. Quen mù?, gã cứ g?ở trò này để dụ anh H. hoà?. Nh?ều lần ngồ? "trò chuyện" vớ? t?nh-hung-thu-tung-doa-g?et-ca-nha-vo-a8931.html">"ngườ? tình" ở bụ? rậm xong, về lạ? mất một số t?ền và không ít vé số, dần dần anh H. cũng phát h?ện ra. Tuy nh?ên, đã lỡ vướng lướ? tình nên anh H. chỉ b?ết tự an ủ? và tìm cách g?ấu kỹ tà? sản của mình.Vào tố? 29/4/2013, Lộc ngồ? uống cà phê ở quán quen. Chừng 21h30, lục tú? quần t?ền đã vơ?, chỉ còn đủ trả ly nước đang uống, gã lạ? nghĩ đến chuyện "lừa t?ền". Gã mở máy gọ? đ?ện rủ anh H. ra khu vực thác Đá ở thôn 2 để tâm sự. Theo lờ? hẹn, anh H. cũng ra và Lộc đã chờ từ trước. Sau một hồ? thủ thỉ, gã g?ả vờ ôm hờ anh H.. Lúc này, anh H. sờ soạng khắp ngườ? và cả "của quý" nhưng Lộc vẫn không nó? gì. Lợ? dụng lúc anh H. đang say sưa khám phá thân thể "ngườ? tình", gã sử dụng phương thức cũ, vớ? tay định lấy t?ền và vé số. Tuy nh?ên, do anh H. đã trù tính từ trước nên cất g?ấu trong ngườ? nên ý định của gã bất thành.Bực mình, Lộc đẩy và đò? về nhưng anh H. không đồng ý. Gã g?ật tú? xách của anh H. rồ? dùng tay đấm vào mặt kh?ến anh H. ngã xuống nước. Trong lúc té, anh H. chụp vộ? lấy chân kh?ến gã rơ? xuống nước cùng. Ha? bên vật lộn một lúc khá lâu. Tuy nh?ên, do anh H. tật nguyền, sức khỏe yếu nên bị gã dìm cho đến kh? không cử động.Gã bỏ lên bờ, tìm g?ỏ xách lấy bịch n?lon đựng vé số bỏ vào cốp xe chạy về nhà. Sáng hôm sau, gã bình thản đ? uống cà phê rồ? về nhà phụ cha sửa chuồng thỏ như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Đến trưa, k?ểm tra, phát h?ện toàn là vé số, gã vứt vào chăn của mình. Và không thể ngờ, cũng chính tập vé số này, bị cha phát h?ện, đưa đến công an và quy kết gã tộ? g?ết ngườ? và cướp tà? sản.Chỉ và? ngườ? lác đác tham dự ph?ên tòa.L?nh cảm của ngườ? mẹ khốn khổNgồ? ngay hàng đầu t?ên, dành cho g?a đình ngườ? bị hạ?, bà Nguyễn Thị Thu V. lặng ngườ?, lắng nghe như nuốt từng lờ? của Lộc kha?. Hơn nửa năm trô? qua, thế nhưng, vết thương trong lòng ngườ? mẹ vẫn chưa lành. Bà V. lấy chồng s?nh được sáu ngườ? con, trong đó, anh H. là con út. Và anh cũng chính là ngườ? chịu ngườ? th?ệt thò? nhất bở? từ kh? s?nh ra sức khỏe yếu, tật nửa ngườ?, một tay co quắp, một chân què quặt đ? đứng rất khó khăn.Cách đây khá lâu, tình cảm vợ chồng có nh?ều mâu thuẫn không thể g?ả? quyết được nên ha? ngườ? quyết định ly hôn. Anh H. x?n được sống cùng mẹ. G?a đình có ha? mẹ con, anh H. trở thành chỗ dựa t?nh thần cho bà V.. Mặc dù tàn tật nhưng anh H. luôn cố gắng thể h?ện mình g?ống như những ngườ? bình thường khác. Hễ đ?ện, nước trong nhà có hư hỏng gì thì chính anh là ngườ? sửa chữa. Không chỉ thế, anh còn là đứa con rất h?ếu thảo.Cách đây chừng ha? năm, anh H. tâm sự muốn được đ? bán vé số vừa k?ếm thêm t?ền g?úp mẹ, vừa chứng tỏ "tàn nhưng không phế". Thương con đau yếu, bà V. không đồng ý. Chồng cũ sống ở G?a La? hay t?n cũng gọ? đ?ện về  và nó?, nếu không sống được vớ? mẹ thì chuyển lên sống vớ? ông chứ không được đ? bán vé số. Tuy nh?ên, ý đã quyết, anh H. vượt qua mọ? lờ? bàn luận.Không kể nắng mưa, cứ 6h sáng, anh H. lạ? bắt đầu ngày mớ?. Anh đ? từ quán cà phê này đến quầy tạp hóa nọ. Mặc dù tàn tật, đ? lạ? khó khăn nhưng mỗ? ngày anh đ? mấy chục km. Không như lo sợ ban đầu của ngườ? mẹ, từ ngày đ? bán vé số, anh H. không những không mệt mỏ?, đau ốm mà lạ? tỏ ra vu? vẻ hòa đồng hơn. Đ?ều kh?ến bà V. thương nhất là cứ mỗ? kh? t?ết k?ệm được ít t?ền, anh lạ? đưa, nhẹ nhàng: "Mẹ cầm ch? t?êu trong g?a đình". Không chỉ thế, số t?ền lẻ, anh dồn rồ? mua quà tặng mẹ hoặc mờ? ngườ? thân đ? ăn.Kh? được hỏ? về ngày cuố? cùng của anh H. lúc còn sống, bà V. nghẹn ứ, nước mắt lăn dà?, cho b?ết, chừng 17h trước ngày xảy ra vụ án, anh H. đ? bán vé số về tắm rửa, thay áo quần như bình thường. Kh? đang g?ặt áo quần, thấy hết nước, cầm xô đ? xách nước về s?nh hoạt. Ăn cơm xong, anh cầm xấp vé số bảo: "Hôm nay con đ? bán buổ? đêm, k?ếm thêm ít t?ền".Khuya, ngồ? chờ mã? vẫn không thấy anh H. về, bà V. cảm thấy rất lo lắng. Trong thâm tâm ngườ? mẹ cảm nhận có đ?ều gì đó không hay xảy ra vớ? con tra?. Nghĩ đến đây, bỗng dưng sống lưng bà lạnh toát. T?ếng gà gáy, bà vật vờ rồ? chìm vào g?ấc ngủ. Chừng 3h sáng, nằm mơ đ?ều gì đó không rõ rồ? g?ật mình thức g?ấc, ngườ? mẹ chợt l?nh cảm: "Hay H. bị a? đó g?ết rồ?". Bà ngồ? khóc từ lúc đó cho đến sáng.Mặt trờ? vừa hé, bà chạy khắp các nhà ở trong thôn gõ cửa hỏ? có thấy anh H. không nhưng tất cả mọ? ngườ? đều lắc đầu. Trong lúc tuyệt vọng, một ngườ? đàn ông chạy đến hỏ?: "Bà có đứa con bán vé số tật nguyền phả? không? Ở thác Đá có ngườ? chết, bà ra đó mà nhận mặt con". Tay chân bủn rủn, ta? không còn nghe thấy gì, bà vộ? vàng chạy đ? mà luôn m?ệng cầu x?n đó không phả? là con tra? mình.Kh? đến nơ?, ngườ? khá đông, anh H. nằm cứng đơ trên ph?ến đá lạnh. Bà V. chết lặng, chạy đến ôm, xoa ngườ? vớ? hy vọng con tra? tỉnh lạ?. Tuy nh?ên, đáp trả bà chỉ là sự ?m lặng chết chóc của anh H. và t?ếng nấc dà?, nước mắt của những ngườ? trong xã. Bà còn nhớ như ?n: "Lúc đó, H. vẫn mở một mắt, một mắt nhắm hờ như thể h?ện cá? chết tức tưở? lắm. Dù tô? cố dùng tay vuốt nhưng mắt vẫn không nhắm chặt hết".    

Án chung thân cho kẻ thủ ác

G?ờ nghị án kết thúc, HĐXX nhận định, hành v? của Lộc là đặc b?ệt ngh?êm trọng. Bị cáo lợ? dụng tình cảm của anh H. để thực h?ện ý đồ đen tố? rồ? ra tay sát hạ? gây đau thương, mất mát cho g?a đình nạn nhân. Để làm gương, cần có mức án ngh?êm khắc. Từ nhận định này, chủ tọa tuyên phạt bị cáo chung thân về ha? tộ? g?ết ngườ? và cướp tà? sản.  

Huy L?nh/Ngườ? đưa t?n

Link nguồn: https://www.nguoiduatin.vn/dspl/dien-vo-yeu-duong-sat-hai-da-man-nguoi-tinh-dong-tinh-a11756.html