+Aa-
    Zalo

    Nét vẽ hạnh phúc

    • DSPL

    (ĐS&PL) - Em chịu không nếu cuối tuần mình chẳng lòng vòng cà phê hay phố xá, cứ về gác bếp ở nhà, nấu một ấm trà thơm, ra ngồi bên hiên nhà chỉ nhìn nhau mà cũng thấy hạnh phúc.

    Em chịu không nếu cuối tuần mình chẳng lòng vòng cà phê hay phố xá, cứ về gác bếp ở nhà, nấu một ấm trà thơm, ra ngồi bên hiên nhà chỉ nhìn nhau mà cũng thấy hạnh phúc.

    Cả tuần đi làm mệt mỏi, hai ngày ít ỏi để dành ôm em, ở bên em, cùng em trò chuyện, vui đùa…- Ảnh minh hoạ. 

    Bình yên của đời mình đâu cần phải chen chúc giữa những tòa nhà chọc trời, đâu nhất thiết phải đi nhiều nơi, ăn nhiều món gọi là thượng hạng tại những nhà hàng đắt tiền... Mình về nhà, ngồi nhìn nhau uống tách trà cũng là ngon, hôn lên trán nhau cũng là hạnh phúc, chăm vườn rau, nuôi bầy gà cũng là yêu thương.

    Sau này, mình bên nhau bình đạm mà nhịn nhường. Em giận hờn thì anh giả vờ thở dài rồi lặng im. Em kềm lòng chẳng đặng mà vỗ vai anh, mình quay sang nhìn nhau cười xòa như đứa trẻ. Chuyện cãi vã mong manh mà vui vẻ, mình phủi nhẹ, rồi quên. Cuối tuần chẳng cần lũ bạn kéo nhau ra đường hay la cà hàng quán. Về vuông nhà nhỏ, chăm lũ trẻ, sống an nhàn như hai cụ già, vậy mà bình thản. Chỉ cần nghe tiếng cười trẻ thơ, mọi phiền muộn gần như tan biến. Chúng ta là một gia đình, em nấu cơm, còn anh dạy lũ trẻ học bài, thi thoảng, chúng nó chạy ra đá nhẹ vào chân mẹ và mỉm cười… Khi đó, em mắng yêu các con vài câu, rồi xoa đầu chúng, chắc chắn em sẽ cảm nhận được hai từ “hạnh phúc”.

    Còn nữa, anh sẽ gội đầu cho em mỗi sáng, mình chơi vài ván cờ vào buổi trưa, và em ngồi ở bậc cửa để hát anh nghe vào mỗi tối. Sau đó, mình sẽ có một buổi tối bên nhau thật hạnh phúc, dưới ánh nến lung linh (nếu em muốn). Chỉ cần được bên em, mọi điều em mong muốn anh sẽ thực hiện chỉ cần chúng ta vui vẻ, em nhé!

    Trong tình yêu, anh sợ nhất là lời hứa. Nào là hứa nắm tay nhau đến cuối bể cùng trời, hứa thương nhau đến đầu bạc răng long. Mà rồi, cuộc đời này cũng có kẻ nhớ - người quên đấy thôi. Biết bao nhiêu gia đình tan vỡ chỉ vì nửa kia “lầm lỡ”, khi đó, họ thường nhắc lại những lời đã nói với nhau, nhưng chỉ là vô ích. Một khi, người ta đã quyết buông bỏ, có níu kéo cũng chẳng được gì. Con người ta, đến với nhau là duyên, một khi duyên đã hết, thì không còn gì để lưu luyến.

    Rời nhau ra là bỏ lỡ hết những câu hẹn ước ấy rồi. Được thì cứ ở lại với nhau thôi. Nói nhiều cũng thừa, hứa hoài cũng phí. Đời người ngắn ngủi, mình bên nhau là đủ đầy cả rồi. Cả tuần đi làm mệt mỏi, hai ngày ít ỏi để dành ôm em, ở bên em, cùng em trò chuyện, vui đùa…

    Thôi về với anh, ngồi nhìn trời xanh, ngắm bầy chim nhỏ bay lượn giữa không gian yên bình, mặc trời bão gió. Kệ người hơn thua... Anh chỉ cần em, chúng ta cần nhau bởi chúng ta sẽ là một gia đình, được không em?

    Huỳnh Khải Vệ

    Link bài gốcLấy link
    https://doisongphapluat.nguoiduatin.vn/dspl/net-ve-hanh-phuc-a283129.html
    Zalo

    Cảm ơn bạn đã quan tâm đến nội dung trên.

    Hãy tặng sao để tiếp thêm động lực cho tác giả có những bài viết hay hơn nữa.

    Đã tặng:
    Tặng quà tác giả
    BÌNH LUẬN
    Bình luận sẽ được xét duyệt trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu.
    Tin liên quan